Bài đầu tiên in năm 2025.
Dưới đó là các thông tin cập nhật và bổ sung.
Bài đầu tiên in năm 2025.
Dưới đó là các thông tin cập nhật và bổ sung.
Có một hội thảo về danh nhân Trương Hán Siêu.
Nay kỉ yếu của hội thảo ấy vừa ấn hành.
Tôi có viết một bài tham gia hội thảo, với chủ đề: hệ thống Tam Phủ thời Trần và ngôi đền Tam Phủ (hiện thấy) trong quần thể di tích thuộc núi Dục Thúy gắn với danh sĩ Trương Hán Siêu.
Về cơ bản, ở thời Trần mới có hệ thống Tam Phủ. Chưa có Tứ Phủ.
Ngôi đền Tam Phủ tại núi Dục Thúy, theo nghiên cứu của tôi, cũng đã hình thành trong khuôn khổ Phật giáo Trúc Lâm triều Trần.
Phật giáo Trúc Lâm dung hợp với Đạo giáo và bao chứa hệ thống Tam Phủ.
Theo kết quả nghiên cứu của tôi trong rất nhiều năm qua, báo chí nên truyền thông cho đúng, là: theo truyền thuyết mới ra đời năm 1913 thì Liễu Hạnh công chúa từng giáng sinh lần đầu tiên xuống khu vực Vỉ Nhuế (Nấp), công chúa đã trải qua ba lần giáng sinh hay tam thế giáng sinh (lần một ở Vỉ Nhuế, lần hai ở Vân Cát, lần ba ở Nga Sơn).
Trước năm 1913, không có bất cứ tư liệu xác thực nào ghi chép truyền thuyết tam thế giáng sinh cả.
"Nấp" là tên Nôm của "Quảng Nạp" - địa danh trong xã Vĩ Nhuế trước đây.
Người đầu tiên trong học giới, đến gần đây mới nhấn mạnh hình ảnh đạo sĩ trong con đường tu học của cụ Trần Nhân Tông sau khi đã nhường ngôi cho con, là thầy Onishi - một học giả Nhật Bản đã ở Hà Nội khoảng 30 năm và chuyên về Đạo giáo Việt Nam. Đã có bài viết bằng tiếng Việt và tiếng Nhật của Onishi được công bố (bản tiếng Việt có thể thấy trên mạng).
Lúc ở cung Vũ Lâm (Hoa Lư), tức Ninh Bình ngày nay, cụ Trần Nhân Tông sử dụng tên "Trúc Lâm đạo sĩ" (Đạo sĩ Trúc Lâm). Tựa như tập thơ ông viết trong thời gian đó có tên là "Hương hải ấn thi tập" - xem đoạn viết của Lê Tắc trong An Nam chí lược đính kèm ở đây (ảnh 2).
Nếu đúng là tập "Hương hải ấn thi tập" được viết ở thời kì tu Tiên ở cung Vũ Lâm, thì trong đó chắc có bài "Vũ Lâm thu vãn" (cuối thu ở Vũ Lâm).
Tin của cộng đồng tín ngưỡng thờ Mẫu Tam Tứ Phủ.
Bắt đầu là tin từ báo Ninh Bình. Các bổ sung và cập nhật sẽ được dán dần lên ở bên dưới như mọi khi.
Thông tin chính thức từ nghị quyết của quốc hội.
Trong tỉnh Ninh Bình sau 1/7/2025, có các xã/phường sau mà chúng ta đều thấy là xã/phường đó phải mang cả lịch sử và kí ức của huyện (hay quận, thành phố) trước đó:
- phường Nam Định (làm ta nhớ mãi thành phố Nam Định),
- xã Vụ Bản (làm ta không quên huyện Vụ Bản),
- xã Ý Yên (làm ta nhớ về huyện Ý Yên),
- xã Kim Sơn (giúp chúng ta nhớ mãi huyện Kim Sơn),
- xã Bình Lục,
- xã Giao Thủy,
- phường Tam Điệp,
- phường Hoa Lư và các phường cũng có "Hoa Lư" ở xung quanh,
- và nhiều xã/phường khác.
Trích từ Tống sử (bộ sử nhà Tống được nhà Nguyên biên soạn trên cơ sở tư liệu nhà Tống để lại).
Đại khái là trước và sau năm 1000.
Cụ thể thì là năm Đoản Củng (989), năm Thuần Hóa 1 (990), và Thuần Hóa 2 (991), rồi Hòa Bình 4 (1001), Cảnh Đức 1 (1004),...Lê Hoàn mất năm Cảnh Đức 3 (1006).
Ấn tượng là hình ảnh Lê Hoàn bị chột một mắt.
1. Lê Hoàn ở trong nước là hoàng đế. Vệ quân của ông đều có thích chữ "Thiên tử quân" (quân nhà trời) vào trán. Ở kinh đô Hoa Lư lúc ấy khí trời mát mẻ (tháng 11 âm lịch vẫn mặc áo mỏng và phe phẩy quạt). Có một số nhà buôn lớn người Tống có mặt ở Hoa Lư từ lúc đó, có vẻ được Lê Hoàn ưu đãi nên nắm rõ tình hình Lê Hoàn hơn cả sứ thần nhà Tống (nhiều khi sứ thần nhà Tống không biết rõ và bịa chuyện: Lê Hoàn vẫn sống mà tâu về triều đình là Hoàn đã chết ! Triều đình nhà Tống sau xử phạt nhóm sử giả thiên thối ấy).
Lụa ở Giao Chỉ lúc ấy rất sẵn. Khi gửi sứ giả sang Tống, ông cho sứ giả mang sang tới một vạn tấm lụa để cống.
Còn trong bang giao Việt - Trung thời bây giờ, thiên triều chỉ phong ông là "Giao Chỉ quận vương", rồi "Nam Bình vương". Sau khi Lê Hoàn từ trần, con là Long Đĩnh lên ngôi thì có cử sứ giả vào công nhà Tống, nhà Tống truy tặng Lê Hoàn là "Nam Việt vương".
2. Miêu tả của sứ giả phương Bắc khi tới đất Giao Chỉ thường có ý "dìm hàng", nên sẵn sàng dùng các từ: hời hợt, tàn nhẫn, hung ác, ngạo mạn,...dành cho người. Cũng sẵn sàng dùng các từ thô lậu, yếu ớt,...dành cho đồ vật hay vũ khí của phía Lê Hoàn !
Nhưng có điểm thú vị là qua miêu tả ấy, ta gián tiếp nhận ra được khí chất dũng mãnh của Lê Hoàn. Ông đi chân đất và xuống nước đâm cá. Ông tự hát khi tiệc vui. Ông từng có ý đãi sứ giả nhà Tống món thịt rắn (con rắn rất dài). Ông cũng sai mang cọp đến sứ quán để cho sứ giả nhà Tống ngắm chơi !
Ông chột một mắt, nhưng ông không sợ bố con thằng nào. Đến là ông đánh thua hết.
3. Cơ bản nhất là Lê Hoàn không sợ vua Tống ! Bài "thần phục giả vờ, độc lập thực chất" rất rõ.
Sau này, Lý Công Uẩn cũng được nhà Tống phong là "Giao Chỉ quận vương", rồi "Nam Bình vương". Lúc Lý Công Uẩn mất, nhà Tống cũng truy tặng "Nam Việt vương" !
Đời sau, các triều đại quân chủ ở ta hay dùng chữ "Nam Việt" (rồi có lúc đảo lại thành Việt Nam).
Bản dịch tiếng Việt ở dưới là của học giả Cao Tự Thanh.
Trong hội thảo vào ngày 27/5/2025, tại Ninh Bình, về danh sĩ Trương Hán Siêu (hội thảo được tổ chức bởi UBND tỉnh Ninh Bình và Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam), đã giới thiệu nhanh ở đây, một vấn đề đặt ra cho học giới: tìm lại mộ phần của cụ Trương Hán Siêu.
Đại diện cho Hội Khoa học Lịch sử tỉnh Ninh Bình là học giả quen biết Trương Đình Tưởng (Chủ tịch Hội) cho cho biết: hiện đang thiếu tư liệu về mộ phần của cụ Trương Hán Siêu, chưa xác định được vị trí ở đâu.
Đáp ứng đòi hỏi về tư liệu, ngay lúc đó, tại hội trường, học giả Nguyễn Hữu Sơn (Viện Văn học - Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam) và tôi (chủ nhân Giao Blog), là hai người đã thấy tấm ảnh chụp năm 1925 của mộ phần cụ Trương Hán Siêu đã giới thiệu về bức ảnh đó. Chúng tôi cùng biết tấm ảnh đó từ lâu (đinh ninh mọi người cũng đã biết như mình, nhưng khi nói ra, mới biết là không phải như đinh ninh).
Hội thảo được tổ chức hôm nay (Thứ Ba, ngày 27/5/2025), tại Ninh Bình.
Tham luận của tôi viết về Đền Tam Phủ ở dưới chân núi Non Nước trong hệ thống Tam Phủ thời Trần gắn với danh sĩ Trương Hán Siêu.
Du lãng núi Non Nước ở phủ Yên Khánh ngày xưa, từ ngày xưa rồi. Ngày đó, đầu xanh tuổi trẻ, chủ yếu là chép nhanh mọi thứ được, bất kể là đang nói chuyện hay không.
Tập tư liệu chép văn bia đủ các loại rải khắp đó đây ở Dục Thúy sơn thời đó vẫn còn giữ được. Dĩ nhiên, phong hóa thời gian mà có trang đã mờ cả nét !
1. Gần đây, cũng là tới khoảng gần 10 năm trước rồi, du lãng lại Dục Thụy sơn và ngắm nhìn đền thờ Trương Thiếu Bảo hay Trương Thăng Phủ (tức Trương Hán Siêu đời Trần). Đọc lại một tác phẩm của họ Trương, trên Giao Blog, ở đây (năm 2019).
Núi Dục Thúy, tức núi Non Nước, ở Ninh Bình quả thực như một bảo tàng bằng văn bia.
Dưới là một bài tổng quan ở năm 2024.
Các bổ sung và cập nhật sẽ dán ở dưới đó như mọi khi.
Về vương quốc Đàng Trên, hay vương quốc Cao Bằng, thì trên Giao Blog có thể đọc lại tổng quan ở đây (tháng 12 năm 2022). Bài đã đăng trên tạp chí học thuật về vương quốc Cao Bằng thì có thể lấy bản PDF toàn văn ở đây.
Bây giờ, qua báo chí, giật mình thấy có một truyền ngôn về một mảnh vỡ của lầu Ngưng Bích vốn ở kinh đô Cao Bình của vương quốc Cao Bằng.