Hơn 1/4 thế kỉ trước, lúc mới đến Nhật Bản, tôi có ở thời gian ngắn tại quận Văn Kinh. Một hôm, tôi hỏi người quản lí ở khu vực kí túc xá, một phụ nữ Nhật Bản rất đẹp và có giọng nói trầm ấm, rằng: chúng tôi, ngày mai muốn đi vào trung tâm của thủ đô, nhờ chị chỉ dẫn cho cách đi tầu điện. Bà chị hơn ngạc nhiên một vài giây, rôi thốt lên tiếng cười, và nói đại khái: ôi, chính chỗ chúng ta đây, quận Văn Kinh đây cũng là khu vực trung tâm của thủ đô rồi !
Thật ra, lúc đó, chúng tôi muốn đi đến khu vực ga Tokyo rồi tới hoàng thành. Nên sau đó, chỉ đã mở bản đồ tàu điện và ghi giấy cách đi cho chúng tôi. Chị còn cẩn thận ghi chú số tiền đi một lượt của những đoạn đường (phải đổi tàu vài lần). Hôm sau, chúng tôi đi, nhưng lần ấy, hóa ra, việc đi lang thanh ở "phố Men" (men rượu, men lá) theo đề xuất của tôi mới để lại những kỉ niệm ấn tượng !
Cuối ngày, về đến nơi, tôi khoe là bọn em đã đến "phố Men", thì bà chị tròn xoe mắt, bảo: ngày xưa ông bà chị ở khu đó, nhưng nay đã chuyển đi nơi khác rồi.
Bây giờ, những ngày hạ tuần tháng 8 năm 2026, do thời gian ở Tokyo rất ngắn, nên tôi không đi lang thang lại ở Phố Men và các vùng lân cận. Đành bám lấy trục chính của thủ đô, là khu nhà ga Ueno.
Tiếng Việt đọc to và rõ là: U-ê-nô.
Đây là một khu vực sầm uất của Tokyo. Ngày xưa, mỗi lần đạp xe lang thang ở các "phố Xuân" hay "phố Bất Nhẫn" và "phố Trung", thì tôi cũng hay la cà các nơi. Ít ai có thể đi xe đạp một cách thoái mái như vậy từ khu Odai của chúng tôi ra khu Ueno, tôi phải mò đường một thời gian ! Tên các con phố ở khu này, tôi cũng tự đặt ra, trên cơ sở nhìn chữ Hán hay một gợi ý gần gần,..
(đang viết)