Ngô Bảo Châu là nhà toán học có quan tâm nhiều đến các vấn đề văn hóa xã hội đương đại. Nhiều khi, từ góc nhìn khác, anh đưa đến những bình luận hay diễn đạt khá thú vị về một vấn đề gì đó.
Cũng nhiều khi, do ngoài chuyên môn, nên các bình luận của anh Ngô đi chệch hướng, nhầm lẫn, mà dân chuyên môn sẽ phì cười. Giao Blog đã từng giật mình về việc anh phê phán một bản dịch công trình tiếng Pháp đã xuất bản trước năm 1945. Đọc lại cụ thể ở đây - entry cũ "Giới hạn của tri thức và những khoảnh ruộng riêng : Ngô Bảo Châu siêu toán nhưng lơ mơ về sử" (tháng 6/2019)
Gần đây, anh Ngô viết về việc thành phố Hà Nội muốn triển khai dự án đường cao tốc quanh Hồ Tây, trong đó có đề cập đến Phủ Tây Hồ và Liễu Hạnh công chúa. Người như tôi, đọc lời dẫn chuyện của anh về nội dung này, thì thấy khá ngộ nghĩnh. Nhà toán học, đúng vẫn là nhà toán học thật, đi ra ngoài chuyên môn, là thấy có khi rất ngộ nghĩnh. Tôi có cảm giác nội dung anh viết như của một học sinh cấp ba (Trung học Phổ thông) ở Hà Nội viết về một điểm du lịch (ví dụ là Phủ Tây Hồ) sau cuộc dã ngoại do nhà trường tổ chức cho toàn bộ học sinh trong trường.