Bài của tác giả Phan Trường Nghị.
Mình lần đầu tiên đọc nghiên cứu của bác Nghị.
Bài của tác giả Phan Trường Nghị.
Mình lần đầu tiên đọc nghiên cứu của bác Nghị.
Bộ Lịch sử Việt Nam bằng tranh (LSVNBT) do học giả Trần Bạch Đằng chủ biên gồm mấy chục tập, mà tập 48 thì dành cho danh nhân Lê Quí Đôn (nxb Trẻ, ấn hành năm 2013). .
Đối tượng chính của bộ truyện là thiếu nhi Việt Nam, nên lời văn được viết dễ hiểu lại kèm theo nhiều hình vẽ sinh động.
Mở đầu cuốn truyện, là một đoạn trích t.hận định của học giả Nguyễn Huệ Chi viết năm 1983 về sự nghiệp của cụ Bảng Đôn.
Truyện có viết mấy điểm đáng chú ý trong thời gian cụ Bảng Đôn làm quan:
- cụ từng được người ta mang của đút lót, nhưng cụ không nhận,
- cụ phát giác ra những việc xấu xa ở địa phương (khai man diện tích đất để trốn thuế) nên bị các địa phương tố cáo,
- chúa Trịnh rất tin dùng cụ, nên nhiều lần củ cụ đi làm các công cán quan trọng đến quốc kế dân sinh. Khi Lê Quí Đôn qua đời, triều đình Lê - Trịnh cho bãi triều 3 ngày để tang.
Hãy đọc cụ thể vào các trang được trích giới thiệu ở entry này.
Bài trên trang chủ của Tạp chí Nghiên cứu Phật học.
Nước Việt gồm có Ba Đàng, tức Đàng Trên - Đàng Trong - Đàng Ngoài, là sử quan của tôi (chủ nhân Giao Blog). Chủ trương này thay cho sử quan nước Việt thời đó chỉ có Hai Đàng, là Đàng Trong và Đàng Ngoài.
Cụ thể thêm về Ba Đàng, gồm: Đàng Trên là nhà Mạc ở Cao Bằng (vương quốc Cao Bằng); Đàng Ngoài là vua Lê chúa Trịnh (vương quốc Thăng Long); Đàng Trong là chúa Nguyễn (vương quốc Quảng Nam).
Sử quan Ba Đàng này, tôi đã phát biểu từ nhiều năm nay, bắt đầu khoảng từ năm 2008, có nhiều bài viết học thuật đã đăng trên các tạp chí chuyên ngành hay sách vở từ 2010 đến nay. Ví dụ một bài trên tạp chí Nghiên cứu Lịch sử (Viện Sử học - Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam), hay một bài in trong sách gần đây. Xem các ảnh đính kèm.
Đại khái trong bộ Minh Mệnh chính yếu (một bộ sách giá trị của truyền Nguyễn) có ghi rõ như dưới đây.
Các triều đại quân chủ của Đại Việt cơ bản là hành xử như vậy cả.
Về mặt di sản tư liệu, theo cách nhìn của người ở thế kỉ XXI, thì như là phá hoại di sản.
Nhưng thời quân chủ là như vậy.
Nhà chúa mời cụ Lê Hữu Trác từ Hương Sơn xa xôi ra Thăng Long, để chữa bệnh cho thế tử Cán (lúc đầu), rồi sau có chữa cả cho chúa.
1. Nhiều tháng danh y ở Thăng Long, đã nhiều lần bắt mạch, chẩn bệnh, kê đơn và căn dặn cách bào chế thuốc, nhưng mãi sau này mới rõ: thuốc cụ cắt thời gian đầu cho nhà chúa, hoàn toàn không được dùng !
Vì sao ?
Mối tình hoàn toàn có thật ở thế kỉ 18, được chính đại danh y thuật lại, rất cảm động, trong danh tác Thượng kinh kí sự (ghi chép việc lên kinh đô Thăng Long) của mình.
1. Tôi đọc Thượng kinh kí sự bản dịch của cụ Phan Võ (thân phụ của cụ Phan Ngọc) từ lúc mới học năng khiếu (xem NKTH ở đây), rất thích lối viết của cụ.
Sau này, nghiên cứu về nhóm các cụ Nguyễn Tông Quai và Lê Quý Đôn, thì tôi được biết là cụ Lê Quý Đôn với cụ Lê Hữu Trác có quan hệ họ hàng qua hôn nhân (các cụ trong dòng họ ở Diên Hà kể: cụ Đôn lấy một người em gái họ của cụ Trác, các cụ cùng họ Lê nhưng khác chi phái).
2. Hồi mới lớn, tôi có theo học rồi tự học Đông y một thời gian. Bây giờ, mở hồ sơ cũ vẫn thấy chữ kí cùng con dấu của thầy Trần Thúy - thầy có thời gian là Viện trưởng Viện Y học Cổ truyền. Hồi đó, lại đọc lại Thượng kinh kí sự, thì mới hiểu được những chỗ ở Thăng Long cũ được cụ tổ nghề Hải Thượng Lãn Ông ghi chép. Tôi đến chùa Liên Phái lần đầu tiên ngày đó cũng là do ghi chép trong Thượng kinh kí sự.
Nghĩ lại thật vui, đến chùa Liên Phái lần đầu lúc đó một tay cầm cuốn Thượng kinh kí sự, một tay lại cầm hai cuốn Văn bia Hà Nội (sách do nhóm cụ Tảo Trang người làng Đại Từ - Hà Nội - làm chủ biên).
Bộ Văn bia Hà Nội lúc đó được một anh bạn cùng học châm cứu tặng ! Bạn mua được ở đâu đó giá rất rẻ và mua dư thêm ra ! Nay mở sách ra, vẫn thấy tên bạn kí ở trang đầu. Bạn học Bách khoa, mình học Tổng hợp.
3. Năm 1782 (Cảnh Hưng 43), khi đã ngoài 60, cụ Lê Hữu Trác được chúa Trịnh Sâm mời từ Hà Tĩnh về kinh đô để chữa bệnh cho thế tử Trịnh Cán. Cụ đã viết và hoàn thành Thượng kinh kí sự vào năm 1783.
Trong thời gian mấy tháng ở kinh đô, cụ có gặp lại một người con gái vốn được hai gia đình hứa hôn cho cụ lúc nhỏ - lúc đó, đã trở thành một ni sư.
Câu chuyện của họ được kể tiếp dưới mái chùa Liên Phái.
Một ngôi đền cổ thờ hệ thần Liễu Hạnh công chúa, mà tọa lạc ở trung tâm thành phố Hà Nội ngày nay.
Khu vực đó vốn là ở trước Phủ Chúa Trịnh. Bản thân ngôi đền đã có từ thời Lê mạt (khoảng cuối thời Cảnh Hưng).
Đầu tiên đăng một bài mới của Trung tâm Lưu trữ Quốc gia 1.
Các bổ sung và cập nhật thì dán ở bên dưới như thường khi.
7 năm trước, vào tháng 5 năm 2015, Giao Blog đã điểm tin về miếu Thanh Cẩm thờ một vị tiến sĩ triều Mạc đã xả thân cứu vua Mạc (xem lại ở đây).
Chuyện được chép vào một bản Việt điện u linh, cũng được chép vào Tang thương ngẫu lục của Phạm Đình Hổ - Nguyễn Án.
Lần gặp mới đây nhất với cụ là vào tháng 4 năm 2021, tại Hà Nội. Ở tuổi vừa 90, cụ vẫn minh mẫn lạ thường, vẫn nói sang sảng, mắt tinh tai thính. Đặc biệt cụ sử dụng zalo thành thạo trên cả điện thoại và máy tính.