Búp Trên Cành (1976-1998), không chỉ có Búp Văn (lớp học sáng tác văn thơ), mà thật ra, còn có rất nhiều Búp Vẽ (lớp học vẽ tranh và mĩ thuật).
Tập san Búp Trên Cành còn dành không gian giới thiệu các tác phẩm của Búp Vẽ, tuy về áp đảo vẫn là tác phẩm của Búp Văn.
Nhân dịp 50 Búp Trên Cành, Giao Blog sẽ giới thiệu dần một số gương mặt Búp Vẽ, để chúng ta thấy được toàn diện hơn nữa về ngôi nhà Búp Trên Cành.
1. Theo trí nhớ của tôi, thời đó, có các họa sĩ sau tham gia đào tạo các Búp Vẽ của nhà Búp Trên Cành:
- Họa sĩ dịch giả Bùi Tằng Hoàn,
- Họa sĩ điêu khắc gia Hà Trí Dũng,
- Họa sĩ Nguyễn Sinh Kung,
(...)
Có một vài mùa hè, tôi cũng cầm bút vào học "đại" ở lớp Vẽ. Có được thầy Bùi Tằng Hoàn chỉ dẫn cho một vài buổi. Nhưng cơ bản tôi chỉ dự thính vậy thôi ! Lớp vẽ khá đông và ồn ào, nên tôi cũng chỉ xác định "cho biết" vậy thôi !
Sau này, tôi hãy vẽ vời này nọ trong sổ tay điền dã dân tộc học, có lẽ một phần là nhờ kiến thức thời Búp Trên Cành !
Búp Trên Cành đã trang bị cho tôi không ít kiến thức và kinh nghiệm thú vị.
2. Gần đây, qua họa sĩ Hà Trí Dũng, tôi mới biết: ông chủ phở Thìn (Lò Đúc) cũng là dân Mĩ thuật Công nghiệp (xem lại trên Giao Blog ở đây).
3. Hôm nay, trân trọng giới thiệu một gương mặt Búp Vẽ, đó là họa sĩ nhà thơ Đông Hoa (hiện công tác tại Nxb Giáo dục).
Đông Hoa đã học lớp Vẽ của thầy Hoàn và thầy Dũng trong ngôi nhà Búp Trên Cành vào đầu và giữa thập niên 1980. Sau này, đã tốt nghiệp Trường Đại học Mĩ thuật Công nghiệp, rồi làm việc trong lĩnh vực xuất bản.
Tư liệu lấy ngày hôm nay, từ website Nhà Búp.
Các bổ sung và cập nhật sẽ dán dần lên ở bên dưới.
Tháng 7 năm 2026,
Giao Blog
---
Đông Hoa trên trang Nhà Búp (cập nhật 26/7/2026)
ĐÔNG HOA
Thứ năm - 26/02/2026 08:47
ĐÔNG HOA
Sinh năm 1973, tại thị xã Thái Bình.
Theo học Lớp Đào tạo bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học nghệ thuật (lớp Vẽ) do Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình tổ chức từ năm 1983-1986.
Hiện sinh sống và làm việc tại Hà Nội.
"
TRỞ VỀ VỚI YÊU THƯƠNG
(Đông Hoa)
Tôi sinh ra ở thị xã Thái Bình, đúng những ngày Mỹ mở chiến dịch bắn phá miền Bắc dữ dội. Mẹ kể, lúc bom dội, bụng mẹ đã rất to, mãi mới xuống được hầm. Cái hầm ấy bây giờ là vạt rau muống mẹ trồng trước cửa cơ quan. Vừa xuống đến nơi thì bom Mỹ trút ngay gần đó. Đến khi tôi lớn, hố bom vẫn còn, nằm giữa Trạm Thú y và Đoàn Chèo Thái Bình. Mẹ bảo: “Đấy là có duyên sống.”
Mười tuổi, tôi tham gia lớp vẽ thiếu nhi ở Nhà Văn hóa tỉnh. Từ lớp học ấy, tôi đăng ký lớp bồi dưỡng của Hội Văn nghệ tỉnh do thầy Hoàn dạy. Thầy Trí Dũng, khi đó vừa tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Công nghiệp, cũng về dạy chúng tôi một thời gian. Lớp họa có tôi, Cường, Ngọc và anh Hải là lớn tuổi nhất. Bây giờ Cường sống ở Hà Nội, làm họa sĩ tự do; Ngọc thì sống ở Sài Gòn hoa lệ.
Chúng tôi đều có ước mơ riêng và tự tìm con đường vừa với dấu chân của mình. Song song với lớp họa là lớp văn (tiền thân của Nhà Búp sau này). Thú thực, giữa văn và vẽ thì văn lúc nào cũng sạch sẽ, sang trọng hơn; còn giữa nhạc và vẽ thì vẽ lại càng lấm lem.
Tôi cũng yêu văn lắm. Có những sáng Chủ nhật, bảy giờ, tôi đi bộ từ nhà đến Ty Văn hóa tỉnh, gõ cửa phòng bác giám đốc để gửi bài viết về những ruộng ngô mùa hanh… Thế rồi cuộc đời cơm áo đưa đẩy, cứ lòng vòng mãi mới trở về được nơi lẽ ra là điểm xuất phát.
Tôi nhớ bài thơ đầu tiên được đăng trên báo Tiền Phong Chủ nhật vào khoảng những năm 1992–1993, có câu:
“Vai em gầy gánh nặng nắng hoàng hôn
Gánh nỗi tương tư đi tìm thương nhớ
Anh ở đâu hỡi người thương
Cho em đi tìm… một đời…”
Có lẽ những câu thơ viết khi vừa tròn hai mươi tuổi ấy đã vận vào đời mình. Tôi cứ mải miết đi tìm một chân trời xa vắng… cho đến hôm nay, khi tìm thấy chính mình: nhỏ bé và an lành với những điều hiển nhiên.
Cảm ơn Nhà Búp đã mở lòng đón tôi, cho tôi được trở về với dòng sông Trà Lý đỏ phù sa, với những cánh đồng chiều vàng bát ngát. Để rồi tôi lại như một em bé gầy gò, đứng ngắm vạt cỏ non mềm lắc rắc hoa thạch thảo tím mà bật khóc vì xúc động. Cái giây phút mọi thứ như lắng lại ấy mới tuyệt vời làm sao. "
---
Thơ Đông Hoa
"
Mẹ
Thứ sáu - 24/07/2026 16:57
(Ảnh: Pixabay)
Trong Đông y, hoa cúc mùa đông (Đông hoa) được coi là loại có dược tính tốt nhất với vị đắng ngọt, tính mát, giúp thanh nhiệt và làm sáng mắt. Tựa như loài hoa lặng lẽ ấy, Đông Hoa lớn lên nơi thị xã yên bình với hình hài bé nhỏ và bản tính nhút nhát. Nhưng chính sự nhút nhát lại là món quà, giúp cô biết thu mình để lắng nghe thiên nhiên và quan sát cuộc đời một cách tường tận. Trải qua tháng năm cô thấm thía lẽ vô thường, hiểu rằng mọi buồn vui hay số phận ở đời đều là tri kỷ, đến rồi đi là lẽ tự nhiên. Với cô, làm thơ cũng chân chất như công việc kiếm sống hàng ngày, vừa là trách nhiệm, vừa là nơi để trái tim cất lên tiếng hát thật thà. Những vần thơ ấy được cô ủ ấm thầm lặng như chén trà cúc giữa ngày đông, để một ngày dịu dàng mang ra chia sẻ…
Xin hân hạnh gửi tặng các bạn một trong những bài thơ hay của một thành viên của Nhà Búp - nhà thơ Đông Hoa
MẸ
Mẹ
Con sợ!
Mùa đông về
Mẹ lạnh.
Lưng ong thời con gái
Mênh mông đồng rộng
Nảy những nụ xinh.
Đàn con cùng gánh nặng đời víu chặt
Cánh đồng mẹ khô gầy
Trở mùa
Lại đau.
Mẹ!
Con giận mùa hạ
Vắt kiệt dòng nước tươi mát trên cánh đồng mẹ
Mẹ hao gầy,
Mẹ đã xế chiều rồi.
Những nụ xinh của mẹ
Như đàn chim ri
Đủ lông cánh
Bay đi bốn phương.
Mẹ,
Lưng còng, tóc bạc... rời xa nơi bình yên, chốn quê nhà.
Ba lô con cóc,
Vượt đèo, qua suối…
Đến với chúng con.
Thắp sáng những ngọn đèn,
Nồng ấm những bữa cơm.
Dòng sữa ngọt ngào nuôi con khôn lớn,
Lại tròn đầy ánh trăng rằm, ấm áp giấc ngủ mơ
Ríu rít tiếng cháu gọi bà.
Nắng Sài Gòn,
Mùa này,
Nắng quá thôi!
Mẹ,
Con sợ
Ngày mẹ đi
Về nơi cõi không
Chúng con và đàn cháu thành côi cút,
Vắng những bình nguyên ríu rít, cạn dòng sữa mát lành.
Con đi qua nửa đời, thắt lòng nghĩ đến ngày mẹ trả hết nợ đời, về với Phật.
Mẹ ơi, lạnh miền Bắc, nắng phương Nam chẳng là gì với mẹ,
Lạnh mẹ đốt lửa, nắng mẹ tỏa bóng ru mát đàn con, cháu.
Con sợ
Đếm một ngày không có mẹ,
Chúng con và đàn cháu biết níu vào đâu.
Mẹ
Một đời nhọc nhằn
Một giản đơn
Một đời làm lụng
Một đời cho đi không cần nhận lại
Một đời vui sống
Cấy trồng những thương yêu.
Chúng con - những mầm xinh
Đã thành những cây thông nhỏ
Mọc thẳng trong gió bão
Sợ ngày mẹ thanh thản hóa mây trắng
Chúng con mồ côi.
2013
Đông Hoa
"
https://nhabup.vn/news/trang-tho/me-11697.html
...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Khi sử dụng tiếng Việt, bạn cần viết tiếng Việt có dấu, ngôn từ dung dị mà lại không dung tục. Có thể đồng ý hay không đồng ý, nhưng hãy đưa chứng lí và cảm tưởng thực sự của bạn.
LƯU Ý: Blog đặt ở chế độ mở, không kiểm duyệt bình luận. Nếu nhỡ tay, cũng có thể tự xóa để viết lại. Nhưng những bình luận cảm tính, lạc đề, trái thuần phong mĩ tục, thì sẽ bị loại khỏi blog và ghi nhớ spam ở cuối trang.
Ghi chú (tháng 11/2016): Từ tháng 6 đến tháng 11/2016, hàng ngày có rất nhiều comment rác quảng cáo (bán hàng, rao vặt). Nên từ ngày 09/11/2016, có lúc blog sẽ đặt chế độ kiểm duyệt, để tự động loại bỏ rác.