Home

Home
Nắng thì cày ruộng, mưa thì đọc sách 晴耕雨讀

29/04/2026

AI với thập niên 2020 và loài người từ này về sau : thông tin về trí tuệ nhân tạo với sáng tác văn chương

Tôi chính thức biết đến AI, mà đầu tiên là ChatGPT, vào khoảng cuối năm 2023. Một học trò chỉ dẫn những thao tác đầu tiên, và em ấy còn trực tiếp lấy app ChatGPT xuống máy điện thoại giúp - sau đó, tôi cũng lấy app đó về máy tính.

Quả thực AI đang đi vào mọi lĩnh vực của đời sống chúng ta. Ví dụ, ở một entry trước, tôi đã quan sát về AI được sử dụng vào lĩnh vực sác tác âm nhạc Việt Nam và thế giới ra sao (xem lại ở đây, tháng 7 năm 2024).

Entry này mở để sưu tập thông tin về trí tuệ nhân tạo với sáng tác văn chương.

Mở đầu là các tin ở Nhật Bản, Trung Quốc.

Sau đó là một ví dụ ở Việt Nam qua trường hợp cây bút Nguyễn Tiến Thanh - tôi đưa ý kiến của anh Thanh lên trước, rồi dán stt luận giải về một tác phẩm của anh ở bên dưới.

Dưới 3 thông tin này là các bổ sung và cập nhật được dán dần lên như mọi khi.

Tháng 4 năm 2026,

Giao Blog


---


05/02/2024 07:34 GMT+7

TTXVN

Việc một nữ tác giả Nhật Bản tiết lộ rằng cô đã sử dụng AI (trí tuệ nhân tạo) để viết cuốn tiểu thuyết giành được giải thưởng sách danh giá nhất Nhật Bản đã gây chấn động ngành văn học nước này.

Tác giả đoạt giải văn chương Nhật Bản sử dụng AI trong tiểu thuyết, độc giả tranh cãi- Ảnh 1.

Trong khi một số người hoan nghênh việc sử dụng AI như một công cụ viết mới, thì những người phụ trách các cuộc thi sách ở Nhật Bản lại đặt câu hỏi về việc công nghệ này ảnh hưởng như thế nào đến khả năng sáng tạo của tác giả, dù hầu hết đều mọi người đều đồng ý rằng còn rất lâu nữa mới có thể tạo ra được những cuốn tiểu thuyết có chất lượng vượt trội bằng AI.

Cuốn tiểu thuyết của Rie Kudan (33 tuổi) có tựa đề Tokyo-to Dojo-to (Tháp đồng cảm Tokyo) lấy bối cảnh ở thủ đô Nhật Bản trong một tương lai không xa, khi AI đã trở nên phổ biến. Tác phẩm đã này đã giúp Rie Kudan đoạt giải dành cho các tác giả triển vọng ở lễ trao giải văn học Akutagawa vào tháng 1.

Những vấn đề xung quanh cuốn tiểu thuyết của Kudan xảy ra sau khi cô nói trong một cuộc họp báo nhận giải rằng "khoảng 5% nội dung cuốn sách được lấy trực tiếp từ AI".

Shuichi Yoshida - một tiểu thuyết gia trong hội đồng tuyển chọn giải thưởng - cho biết AI hầu như không xuất hiện trong các cuộc thảo luận trong quá trình đánh giá tác phẩm, đồng thời nói thêm rằng nó có thể chỉ được coi là một nhân vật khác trong câu chuyện mà thôi.

Nhưng những tiết lộ của Kudan về việc sử dụng AI đã gây tranh cãi, thu hút nhiều tranh luận trái chiều và xôn xao trên các nền tảng mạng xã hội quốc tế.

Công nghệ AI tạo sinh có khả năng tạo văn bản, hình ảnh và nội dung khác thông qua sự chỉ đạo của người dùng nhập lệnh. Công nghệ này cho phép mọi người tạo ra các tác phẩm văn học và nghệ thuật chỉ bằng một nút nhấn mà không cần có kiến thức chuyên môn về một lĩnh vực nhất định. Khi số người sử dụng AI tạo sinh tăng lên nhanh chóng, có rất nhiều ý kiến lo ngại rằng nó có thể được sử dụng để phổ biến thông tin sai lệch hoặc vi phạm quyền sở hữu trí tuệ. Đã có các cuộc thảo luận được tiến hành để thiết lập các quy tắc cho việc sử dụng công cụ đó.

Trong cuốn sách của nhà văn Rie Kudan, có một đoạn nói về một công nghệ hư cấu gợi nhớ đến công cụ ChatGPT do OpenAI phát triển ngoài đời thực, giúp trả lời các câu hỏi của nhân vật chính. Rie Kudan sau đó đã giải thích trong một cuộc phỏng vấn rằng cô chỉ sử dụng những câu trả lời do AI tạo ra để ghép vào phần trả lời của công nghệ hư cấu trong câu chuyện.

Nữ tác giả giải thích: "Khi mượn AI từng phần nhỏ để ghép vào, tôi đã thực hiện những sửa đổi phù hợp cho câu chuyện để không làm gián đoạn mạch văn bản. Khi bạn đọc lại, những văn bản áp dụng từ AI hầu như không chiếm hết một trang và tôi nghĩ điều tôi nói về việc dùng AI đã bị thổi phồng quá mức".

Một biên tập viên kỳ cựu cho biết mặc dù bản thân tác phẩm của Rie Kudan không có vấn đề gì, nhưng những tiết lộ về việc sử dụng AI sẽ ảnh hưởng đến các quy tắc gửi bài trong tương lai.

"Tương tự như việc thêm trích dẫn, tôi nghĩ chúng tôi muốn được thông báo trước về việc đó. Trên thực tế, rất khó để phân biệt liệu AI có được sử dụng trong quá trình viết hay không và một số độc giả có thể cảm thấy bị lừa nếu sau đó họ phát hiện ra", biên tập viên nói.

Đối với những tác phẩm viết về những thay đổi đang diễn ra trong khoa học viễn tưởng, AI thường là chủ đề được đưa vào thể loại này. Giải thưởng Hoshi Shinichi dành cho văn học khoa học viễn tưởng đã đặt ra các yêu cầu chi tiết về việc sử dụng nội dung do AI tạo ra trong các bài dự thi, bao gồm việc cấm đưa nguyên vẹn nội dung đó vào mà không có sự bổ sung hoặc sửa đổi đáng kể đối với văn bản được tạo ra và một số quy tắc khác nữa.

Tuy nhiên, nhà phê bình văn học Akira Okawada nói rằng nhiều tác giả đã sử dụng AI để giúp họ đưa ra ý tưởng cho chủ đề hoặc cấu trúc bài viết, đồng thời nói thêm rằng nhận xét của Kudan về cách cô sử dụng công cụ AI tạo sinh khi viết dường như càng củng cố điều này.

Ông Akira Okawada nhận định: "Mặc dù chúng ta vẫn không thể tạo ra những câu chuyện ưu việt chỉ bằng cách sử dụng văn bản do AI tạo ra, nhưng chúng ta nên thảo luận xem liệu cuối cùng nó có thay thế khả năng sáng tạo của nhà văn hay không. Trẻ em sẽ học được những phẩm chất tinh tế của con người khi chúng lớn lên, nhưng AI khó có thể làm được điều đó để tạo ra những tác phẩm đề cập sâu sắc đến các chủ đề đạo đức".

Bản thân nữ nhà văn Rie Kudan cho biết cô hài lòng với việc cùng tồn tại với AI: "Ngay cả khi AI bắt chước con người và viết những văn bản ưu việt hơn, tôi vẫn muốn tự mình viết. Mong muốn đó sẽ không bao giờ chấm dứt".

AI dựng lại loạt nhân vật trong truyện Harry PotterAI dựng lại loạt nhân vật trong truyện Harry Potter

Trí tuệ nhân tạo đã đem lại những phiên bản hoàn toàn mới cho loạt nhân vật trong truyện Harry Potter. Trong đó, ông thầy Severus Snape lại đặc biệt nhất.

https://tuoitre.vn/tac-gia-doat-giai-van-chuong-nhat-ban-su-dung-ai-trong-tieu-thuyet-doc-gia-tranh-cai-20240205073412341.htm




...




Thứ năm, 21/12/2023 13:44 (GMT+7)

Tiểu thuyết viết bằng AI đạt giải văn học quốc gia Trung Quốc


Anh Vũ -

Thứ năm, 21/12/2023 13:44 (GMT+7)giáo sư Trung Quốc đã sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) để viết tiểu thuyết khoa học viễn tưởng và trở thành người chiến thắng trong một cuộc thi cấp quốc gia ở nước này.


https://laodong.vn/cong-nghe/tieu-thuyet-viet-bang-ai-dat-giai-van-hoc-quoc-gia-trung-quoc-1282636.ldo

...

Nguyen Tien Thanh

Có một người bạn gửi tôi link tút này của bạn. Tôi định không trả lời, vì tôi là người viết để rong chơi thôi, không muốn dính vào thị phi và không quan tâm đến những nhận xét kiểu này. Từ thập niên 80 , tôi viết thế nào thì bạn đọc và giới văn chương đã rõ.
Nhưng vì bạn có nói trước tháng 6.2025 tôi không đăng văn, chỉ đăng thơ, vì vậy tôi chỉ lướt lại trang fb của mình, sửa chế độ bạn bè thành chế độ công khai một số bài viết và gửi link vào đây để bạn xem và tự thấy việc bạn bỏ thời gian ngồi phân tích có đúng không?
Bây giờ có xu hướng dùng AI, nhưng cũng có xu hướng quy chụp những người viết, bài viết là dùng AI, chỉ vì họ có cách tu từ kỹ lưỡng. Đây là một xu hướng tệ hại. Tôi nghĩ chính những người hay quy chụp đó mới là những người sùng bái AI.
Tôi gửi bạn vài link bài tôi viết từ lúc AI còn chưa có trong trí tưởng tượng của nhân loại ( và đã thay từ chế độ bạn bè sang chế độ công khai để bạn có thể xem). Nếu có thời gian, bạn hãy đọc, và hãy tự đánh giá . Cũng nói thêm rằng tôi viết tiểu luận từ 30 năm trước, năm 2020, tôi đã in một tập tiểu luận, khi đó làm gì có AI? Trên FB của tôi cũng đăng hàng trăm bài viết từ khi chưa có AI. Tôi cũng không quan tâm nhiều chuyện mọi người đưa quan điểm trên mạng, vì vậy đây là comment tôi gửi để bạn tham khảo và tự đánh giá về cách nhìn nhận của mình thôi. Thời gian của đời người để rong chơi viết những gì mình thích sẽ hay hơn là mệt đầu vào những chuyện thị phi này
😅
.


https://www.facebook.com/havidethuong18/posts/pfbid035JKSddBrPkBdK4fd2CimvRuNbkwkSbZv3EXMgxqqB5KJgB9HFZmktNPgXGUWkGpEl







Hôm nay, ngoài việc dùng GPTZero để quét văn AI, tôi sẽ phân tích chi tiết với bạn tại sao tôi tin 100% bài viết dưới đây viết bằng AI, và cách mà tôi nghĩ tác giả đã tạo ra nó.
Đầu tiên, tôi đăng bài tùy bút/tản văn này của tác giả Nguyễn Tiến Thanh ở Phần 1, các bạn có thể đọc qua, hoặc trực tiếp đọc đến Phần 2 là phần phân tích bên dưới.
===============
Phần 1: Bài viết gốc (chép từ fb tác giả Nguyễn Tiến Thanh, bài cũng đã được đăng báo Người Đưa Tin và được rất nhiều người chia sẻ).
TRAI PHỐ CỔ – NHỮNG HÀO HOA THẮP SÁNG THÀNH HÀ NỘI
Nguyễn Tiến Thanh
Tôi sinh ra ở Hà Nội, lớn lên tại số 91 Trần Hưng Đạo – nơi khi ấy là Nhà hát Nhân dân, dựng trên nền khu Đấu Xảo cũ, trước khi biến thành Cung Văn hoá Hữu nghị Việt Xô. Tôi học cấp một ở trường Trưng Vương, hít thở mùi hoa sấu và long não trên con phố ấy, rồi theo gia đình chuyển về những khu tập thể thời bao cấp, nơi cầu thang sắt rỉ và tiếng loa phường thay cho đồng hồ báo thức. Vì thế, tôi không tự nhận mình là trai phố cổ – tôi không thuộc về những con phố Hàng với mái ngói nghiêng và bức tường vàng rêu phong – nhưng tôi là chứng nhân, là kẻ từng sống giữa họ, từng ngồi quán cà phê Giảng, từng nghe họ nói, từng học được ở họ một thứ mà cả đời vẫn chưa thôi biết ơn: cách sống có phong độ trong thiếu thốn.
Tôi đã thấy họ, những “cậu Hà Nội” của thời bao cấp – không cần sang trọng, vẫn sang; không cần nhiều tiền, vẫn có khí chất; không cần dạy ai, vẫn khiến người khác học theo. Họ không nói về đạo đức, họ là đạo đức trong hành vi. Không tuyên ngôn về văn hoá, họ chính là văn hoá trong dáng đi, trong lời nói, trong cách đặt chén trà xuống bàn. Tôi lớn lên giữa những người như thế, và có lẽ chính họ đã dạy tôi hiểu điều này: một thành phố không được đo bằng số toà nhà hay ánh đèn, mà bằng tư thế của những người đàn ông biết cúi đầu chào nhau giữa ngã tư.
Hà Nội từng có một lớp người như thế – những chàng trai sinh ra giữa lòng thành phố, lớn lên trong mùi hoa sữa, tiếng tàu điện leng keng, và những buổi chiều phố Trần Hưng Đạo rơi đầy lá sấu. Họ không cần nhiều tiền, không cần chức tước, chỉ cần một chiếc áo len Tiệp cũ, một đôi giày da đánh sáng, và một nụ cười biết giữ chừng mực. Họ đi qua thời bao cấp không bằng sức mạnh, mà bằng phong độ. Họ có thể thiếu mọi thứ, trừ cách sống. Có người gọi họ là công tử, có người gọi là trai phố, có người chỉ bảo: “Cái cậu ấy, Hà Nội lắm.” Ừ, đúng, Hà Nội lắm – nghĩa là không ồn ào, không vội, biết nhìn xa mà vẫn giữ lòng gần, biết nói ít mà khiến người khác muốn nghe thêm.
Cái thời ấy, phố phường còn yên tĩnh, và đàn ông Hà Nội có một đặc quyền: được nghèo mà vẫn sang. Họ nghèo đến mức tem phiếu cũng phải đếm từng ô, nhưng sáng nào vẫn cạo râu gọn, chải tóc bóng, và đi qua gương như thể đang duyệt đội hình của phẩm giá. Họ không mặc để khoe, họ mặc để tôn trọng chính mình. Chiếc áo sơ mi được là phẳng bằng bàn là than tổ ong, đôi quần kaki thẳng ly, cái khăn lụa mẹ để lại, tất cả đều mang dáng vẻ của sự chỉn chu đến mức thành đạo đức. Một “cậu Hà Nội” bước ra phố giống như một đoạn nhạc jazz: vừa ngẫu hứng, vừa có kỷ luật, vừa tự tin, vừa man mác buồn. Họ không khoe tri thức, vì tri thức thật không cần chứng minh. Họ đọc nhiều, hiểu nhiều, và biết cách im lặng đúng lúc – vì im lặng, ở Hà Nội, từng là dấu hiệu của người thông minh.
Trong quán cà phê Giảng mờ khói, trong tiếng nhạc từ chiếc radio Liên Xô rè rè, họ bàn chuyện thơ, chuyện đời, chuyện đàn bà, bằng giọng nửa đùa nửa thật, nửa châm biếm nửa thương cảm. Họ tin rằng sự hào hoa là thứ duy nhất không bị đánh thuế. Có người ngồi cả buổi chỉ để nhìn ra phố, ngắm dòng người đi qua, nhấp từng ngụm cà phê nhỏ, như thể đang uống nỗi buồn của thành phố bằng thìa bạc. Họ yêu Hà Nội như người yêu một người đàn bà – không cần phải chiếm hữu, chỉ cần được ở gần. Ai đã từng thấy họ bước đi trong những chiều sương ở Nguyễn Du, lặng lẽ mà tự tin, sẽ hiểu: có những người chỉ cần xuất hiện cũng đủ làm cho không khí trở nên có văn hóa.
Nhiều người hỏi, tại sao trai Hà Nội hiếm khi làm chính khách. Có lẽ vì họ yêu cái đẹp quá. Mà quyền lực, vốn là một trò chơi của giả vờ, không hợp với những người thật sự biết sống. Họ chọn nghệ thuật, chọn báo chí, chọn thơ ca, chọn những con đường không bao giờ dẫn đến giàu có, nhưng luôn dẫn đến lòng tự trọng. Họ sống không để thắng ai, mà để không thua chính mình. Giữa một xã hội đang tập quen với khẩu hiệu, họ giữ lại điều mà người khác quên: quyền tự do của cái đầu và sự tinh tế của trái tim. Họ tin rằng một người đàn ông không cần phải lớn tiếng mới mạnh mẽ, không cần phải giành giật mới chiến thắng, không cần phải được tung hô mới có giá trị. Họ sinh ra để cảm, để chơi, để viết, để nghĩ – chứ không để giành giật. Những người học Chu Văn An, Trưng Vương, Lý Thường Kiệt, Việt Đức… – con trai phố cổ, lớn lên với tiếng đàn guitar, với “Giọt mưa Thu”, với những tập thơ chép tay của Xuân Quỳnh, Hoàng Cầm, hay Onga Becgon. Họ học giỏi, đọc nhiều, tranh luận thông minh – nhưng đến khi phải chọn, họ chọn sống cho cái đẹp, chứ không cho quyền lực.
Có người bảo trai Hà Nội lười. Không đúng. Họ chỉ biết rõ giá trị của nhịp sống. Họ không chạy, vì biết rằng kẻ chạy vội thường không thấy gì ngoài bụi. Họ không chen lấn, vì biết rằng đó là biểu hiện của người không tin mình có chỗ tại nơi cần thiết . Họ sống thong thả như thể đang đối thoại với thời gian. Thói quen uống trà một mình, đi bộ chậm rãi, đọc sách bên cửa sổ, không phải là nhàn hạ, mà là một cách phản kháng âm thầm với thế giới vội vàng. Trong họ, có một niềm kiêu hãnh lặng lẽ: Ta có thể mất tất cả, nhưng ta không để mất cách ta sống.
Thế hệ ấy không có nhiều người giàu, nhưng họ có nhiều người tử tế. Họ sống bằng trí óc và lòng tự tôn, bằng sự trung thành với cái đẹp và niềm tin rằng văn minh bắt đầu từ cách một người đàn ông rót nước cho người khác. Họ là thế hệ mà bàn tay có thể chai, nhưng cử chỉ thì mềm. Họ biết lắng nghe người khác nói, biết cúi đầu chào, biết giữ lời hứa như giữ một giao ước thiêng. Và khi yêu, họ yêu bằng sự thông minh – không hứa nhiều, nhưng đã nói thì nhớ mãi. Có người tặng người yêu một cuốn thơ Nguyễn Bính, có người chỉ viết vài dòng chữ trên giấy pơ-luya rồi cất trong ví. Yêu như thế, làm sao quên được.
Họ không có nhà lầu, xe hơi, nhưng có những buổi tối ngồi ở hồ Thiền Quang, gảy guitar gỗ, hát “Diễm xưa” cho những cô gái tóc dài đi qua. Trong bóng đêm, giọng hát ấy vừa buồn vừa trong, vừa như lời cầu nguyện, vừa như lời khẳng định: “Chúng tôi vẫn sống đẹp, dù không ai khen.” Họ không đòi hỏi thành phố phải hiểu mình, chỉ mong giữ được sự tử tế của một kẻ biết mỉm cười khi bị đời hiểu nhầm.Họ không tạo ra quyền lực, nhưng họ tạo ra khí chất.Và đôi khi, trong lịch sử, chính khí chất mới là thứ khiến một thành phố không bị xoá tên.
Người Hà Nội thật sự không bao giờ cũ. Họ chỉ lùi dần, như một lớp ánh sáng dịu nhẹ. Họ không cần ai nhớ tên, vì họ biết, văn hóa thật không nằm trong bảng vàng, mà trong khí hậu tinh thần của một nơi chốn . Mỗi thành phố có một thứ hương riêng, và hương của Hà Nội là do chính họ tạo ra – những người đàn ông điềm tĩnh, biết mặc đẹp trong nghèo thiếu , biết nói chuyện có duyên, biết lặng lẽ chịu đựng, và biết cười khi mọi thứ xung quanh xô lệch.
Ngày nay, giữa phố sáng đèn và tiếng xe ồn ào, bóng dáng họ thưa dần. Nhưng nếu ta đi qua một góc Bà Triệu lúc chiều nghiêng, thấy một người đàn ông trung niên, áo dạ sẫm, tay đút túi, bước chậm, ta sẽ biết: “Cậu Hà Nội” vẫn còn đó. Không phải để hoài cổ, mà để nhắc rằng, từng có một giống người đã sống đẹp đến mức thời gian cũng phải chậm lại khi họ đi qua.
Tôi tin, mỗi thành phố cần có những người như thế – những người không cần quyền lực để tạo ảnh hưởng, không cần giàu để sang, không cần ồn ào để được nhớ. Họ là thước đo của văn minh, là nhịp tinh thần của đô thị, là phần nhân hậu trong từng viên gạch xám. Họ chứng minh rằng, dù ở bất kỳ thời nào, đàn ông thật sự không được định nghĩa bằng ví tiền, mà bằng cách anh ta bước qua một buổi chiều gió lạnh – có thể nghèo, có thể đơn độc, nhưng vẫn ngẩng đầu.
“Đừng sống nhỏ bé, vì thế giới cần thấy ánh sáng của bạn” - có lẽ nếu ai đó từng nói vậy, thì trai phố cổ thời bao cấp chính là minh chứng sống. Họ thắp sáng Hà Nội không bằng điện, mà bằng cách giữ phong độ giữa thiếu thốn. Họ tin rằng tình yêu, cũng như cuộc đời, chỉ thật sự đẹp khi không hoàn hảo , khi trong dở dang vẫn có ánh sáng của nhân phẩm và lòng tự trọng. Và họ hiểu hơn ai hết rằng: kiêu hãnh không bao giờ là điều có thể mặc cả. Người đàn ông Hà Nội có thể mất việc, mất tiền, thậm chí mất cả cơ hội, nhưng không bao giờ mất tư thế. Bởi chính cách họ đứng giữa đời, lặng lẽ, đàng hoàng, và không cần chứng minh đã là một ngọn đèn.
Thành phố này còn sống là nhờ họ. Những người đàn ông từng biết xấu hổ khi ăn nói to, từng lau giày mỗi sáng, từng cúi đầu khi đi qua tượng đài, từng giữ trong ngăn ví một tấm ảnh người yêu cũ – như một mảnh Hà Nội riêng. Và tôi tin, khi gió đầu mùa lại về, thổi dọc phố Trần Hưng Đạo, qua hàng sấu già, mùi ấy – cái mùi kiêu bạc dịu dàng – vẫn còn ở lại. Vì Hà Nội, rốt cuộc, không nằm trong bản đồ, mà trong cách một người đàn ông bước đi giữa phố, chậm rãi, tự tin, thanh lịch, và một chút… buồn.
Nguyễn Tiến Thanh
--------------------
Phần 2: Tại sao tôi tin bài viết này là do AI viết chủ đạo?
Bạn có thể xem kết quả quét của GPTZero, phần mềm có thể coi như uy tín nhất trong việc phát hiện văn AI hiện nay, và nó xác định bài này 100% AI viết.
Nhưng như chúng ta đã biết, những phần mềm quét AI không hoàn toàn chính xác, nên hãy phân tích thêm những đặc điểm kỹ thuật của bài này để nhận biết văn AI hay người viết.
Những dấu hiệu nhận ra văn AI của bài này:
1. Cấu trúc liệt kê song song quá hoàn hảo
Bài viết liên tục dùng những cấu trúc kiểu "Không... mà...", "Không... vẫn", "không A, vẫn B; không C, vẫn D" (Not A, But B; Not C, but D)
Ví dụ "không cần sang trọng, vẫn sang; không cần nhiều tiền, vẫn có khí chất; không cần dạy ai, vẫn khiến người khác học theo"
Phép đối này xuất hiện chính xác là 14 lần trong bài viết 1,903 chữ, trung bình cứ khoảng 135 chữ có một lần dùng cấu trúc này, với tần suất đều đặn đến mức thành nhịp máy. Văn người thật cũng dùng phép đối, nhưng không đều tay đến vậy — sẽ có chỗ vỡ, chỗ thô, chỗ dài hơi bất thường. Ở đây không có.
Liệt kê những câu dùng "Không... mà", "không... vẫn" trong bài. Bài có 11 đoạn nhưng có 14 lần dùng cấu trúc này.
1. "không cần sang trọng, vẫn sang; không cần nhiều tiền, vẫn có khí chất; không cần dạy ai, vẫn khiến người khác học theo"
2. "Không nói về đạo đức, họ là đạo đức trong hành vi. Không tuyên ngôn về văn hoá, họ chính là văn hoá trong dáng đi"
3. "Họ không mặc để khoe, họ mặc để tôn trọng chính mình"
4. "Họ không khoe tri thức, vì tri thức thật không cần chứng minh"
5. "Họ sống không để thắng ai, mà để không thua chính mình"
6. "một người đàn ông không cần phải lớn tiếng mới mạnh mẽ, không cần phải giành giật mới chiến thắng, không cần phải được tung hô mới có giá trị"
7. "Họ sinh ra để cảm, để chơi, để viết, để nghĩ – chứ không để giành giật"
8. "Họ không chạy... Họ không chen lấn"
9. "Họ không tạo ra quyền lực, nhưng họ tạo ra khí chất"
10. "Họ không cần ai nhớ tên, vì họ biết, văn hóa thật không nằm trong bảng vàng, mà trong khí hậu tinh thần"
11. "không cần quyền lực để tạo ảnh hưởng, không cần giàu để sang, không cần ồn ào để được nhớ"
12. "đàn ông thật sự không được định nghĩa bằng ví tiền, mà bằng cách anh ta bước qua một buổi chiều gió lạnh"
13. "Thành phố này... không nằm trong bản đồ, mà trong cách một người đàn ông bước đi"
14. "Họ thắp sáng Hà Nội không bằng điện, mà bằng cách giữ phong độ"
2. Cấu trúc đoạn văn giống nhau theo mẫu
Gần như mỗi đoạn đều theo cùng một sơ đồ: khái quát → ví dụ chi tiết → câu tổng kết mang tính cách ngôn. Không đoạn nào phá vỡ mẫu đó. Đây là đặc điểm rất điển hình của văn AI (cấu trúc ngôn ngữ lớn -LLM) — nó tối ưu hóa tính "hoàn chỉnh" ở từng đoạn thay vì để cả bài có nhịp tự nhiên hơn.
3. Mật độ cách ngôn (châm ngôn ngắn) quá cao:
Cách ngôn là một câu ngắn, súc tích, phát biểu một chân lý hoặc nhận xét sâu sắc về cuộc sống — thường được viết theo cách có thể trích dẫn độc lập, tách khỏi ngữ cảnh mà vẫn hiểu được.
Đếm thử các câu kiểu này:
"văn hóa thật không nằm trong bảng vàng, mà trong khí hậu tinh thần của một nơi chốn"
"sự hào hoa là thứ duy nhất không bị đánh thuế"
"kiêu hãnh không bao giờ là điều có thể mặc cả"
"thành phố không được đo bằng số toà nhà hay ánh đèn, mà bằng tư thế của những người đàn ông..."
Trong một bài 1,903 chữ có đến 12–15 câu kiểu này. Người viết thật thường để câu cách ngôn thưa hơn, để nó nổi lên. Khi dày đặc thế này, chúng triệt tiêu lẫn nhau và tạo cảm giác mệt.
4. Giọng không biến động
Từ đầu đến cuối, bài giữ nguyên một giọng điệu (tone): hoài niệm + ngợi ca + chút buồn thanh lịch. Không có chỗ nào vỡ nhịp — không có câu bực bội, không có đoạn hài hước sụp xuống, không có chỗ tác giả tự nghi ngờ chính mình. Văn người thật thường có những "lỗi cảm xúc" như thế. Ở đây hoàn toàn không. Hoàn hảo.
5. Chi tiết cụ thể nhưng không "riêng"
Bài có khá nhiều chi tiết: số 91 Trần Hưng Đạo, quán cà phê Giảng, bàn là than tổ ong, radio Liên Xô, giấy pơ-luya, Onga Becgon... Nhưng các chi tiết này đều là chi tiết quen thuộc của thể loại văn hoài niệm Hà Nội — ai đọc nhiều văn phong này cũng sẽ nhận ra đây là "bộ đạo cụ chuẩn". Không có chi tiết nào thật sự kỳ lạ, không ai ngờ tới, mang dấu ấn quan sát cá nhân không thể thay thế.
Nếu người viết, khả năng cao sẽ có một chi tiết nào đó khiến người đọc giật mình — một câu đối thoại không ai đoán được, một hành động nhỏ phá vỡ hình mẫu, một kỷ niệm rất riêng tư. Ở đây không có gì như vậy.
6. Câu kết bài cực kỳ đặc trưng AI
"Đừng sống nhỏ bé, vì thế giới cần thấy ánh sáng của bạn"
Đây là câu tác giả tự trích dẫn một câu không rõ nguồn rồi dùng làm bàn đạp kết bài — đây là một thủ thuật rất phổ biến của ChatGPT/Claude khi muốn kết thúc "sâu sắc". Và chú ý: câu này hoàn toàn không khớp về giọng điệu với phần còn lại của bài — nó nghe như tiếng Anh motivational quote (câu truyền cảm hứng) dịch thẳng sang, trong khi cả bài cố dựng giọng văn Hà Nội tinh tế. Đây là một câu nghe có vẻ sâu sắc, nhưng thật sự lại rỗng. Đó là một vết nứt không thể giải thích theo cách khác.
Ngoài ra nếu quan sát về từ ngữ, cấu trúc, dấu câu, chúng ta có thể thấy:
1. Từ ngữ đặc trưng
Từ "sang trọng" của AI — xuất hiện với tần suất bất thường:
khí chất, phong độ, lòng tự trọng, nhân phẩm, tư thế — đây là những từ AI dùng để "nâng tầm" chủ đề, thường cụm lại trong cùng một bài
tinh tế, điềm tĩnh, chỉn chu, tử tế — tính từ đạo đức trung tính, an toàn, không gây tranh cãi
văn minh, văn hoá, khí hậu tinh thần — từ trừu tượng mang nghĩa tích cực chung chung
3. Dấu câu
Dấu gạch ngang (–) dùng như dấu hiệu "sâu sắc":
AI tiếng Việt dùng dấu – rất nhiều để tạo ngừng nghỉ kịch tính trước vế giải thích:
"họ bước đi – lặng lẽ mà tự tin"
"mùi ấy – cái mùi kiêu bạc dịu dàng – vẫn còn ở lại"
"mỗi thành phố cần có những người như thế – những người không cần quyền lực để tạo ảnh hưởng, không cần giàu để sang, không cần ồn ào để được nhớ"
Không sai về mặt văn phạm, nhưng tần suất dày đặc (19 dấu gạch ngang giải thích) tạo cảm giác bài viết liên tục "tự diễn giải" — không tin người đọc có thể tự cảm.
Dấu phẩy dày đặc trong câu dài:
AI tạo câu dài bằng cách nối nhiều vế qua dấu phẩy, tạo ra nhịp đều đều không vấp:
"chiếc áo sơ mi được là phẳng bằng bàn là than tổ ong, đôi quần kaki thẳng ly, cái khăn lụa mẹ để lại, tất cả đều mang dáng vẻ của sự chỉn chu đến mức thành đạo đức"
Câu người thật viết thường có ít nhất một chỗ ngắt không đẹp, một vế hơi thừa, một dấu phẩy đặt sai vị trí lý tưởng.
Ngoài ra, bài có 12 dấu hai chấm
🙂
), trong khi văn tiếng Việt không dùng nhiều dấu hai chấm, thường liệt kê "gồm có, như là", chỉ có văn phong tiếng Anh hay dùng nhiều dấu :
4. Cấu trúc bài tổng thể
Mở bài bằng ngôi thứ nhất + ký ức cụ thể → nhanh chóng chuyển sang khái quát:
Đây là template (mẫu) phổ biến nhất của AI khi viết tản văn tiếng Việt. Hai ba câu đầu rất cụ thể (địa chỉ, tên trường, mùi cây), sau đó lập tức nhảy lên tầng trừu tượng và ở đó suốt.
Người viết thật thường ở lại với chi tiết cụ thể lâu hơn, và việc chuyển sang khái quát thường vấp váp hơn, không trơn tru.
Kết bài bằng trích dẫn không rõ nguồn + áp dụng vào chủ đề:
"Đừng sống nhỏ bé, vì thế giới cần thấy ánh sáng của bạn" — có lẽ nếu ai đó từng nói vậy..."
Cấu trúc "có lẽ ai đó từng nói" hoặc "như người ta vẫn nói" trước một câu không có nguồn gốc rõ ràng — rất đặc trưng AI khi muốn kết bài "ấn tượng" mà không có tư liệu thật.
5. Cái không có — quan trọng không kém
Cuối cùng, dấu hiệu đáng tin nhất không phải là thứ có mà là thứ vắng mặt:
Không có câu xấu — không có câu nào vụng, thừa, hay chưa xong
Không có mâu thuẫn nội tại — tác giả không bao giờ tự phủ nhận điều mình vừa nói
Không có chi tiết "vô dụng" — mọi chi tiết đều phục vụ luận điểm, không có gì lạc đề vô nghĩa theo kiểu ký ức thật
Không có giọng bực bội, mệt mỏi, hay buồn cười — cảm xúc duy nhất là "hoài niệm trang trọng"
Không có câu hỏi thật — có câu hỏi tu từ, nhưng không có chỗ nào tác giả thật sự phân vân
Văn người thật có lỗ hổng. Có chỗ tác giả không biết mình muốn nói gì. Có câu viết xong rồi không cắt được dù biết thừa. Những "lỗi" đó chính là dấu vân tay của con người.
Vì KHÔNG CÓ những điểm này nên có người đọc khen đây là bài viết hoàn hảo, hay đến từng chữ.
Người viết tốt cũng có thể sử dụng một số thủ thuật này, nhưng khi rất nhiều dấu hiệu cùng xuất hiện dày đặc, hoàn hảo, chỉn chu thì xác suất AI cực kỳ cao.
VÌ VẬY TÔI MẠNH DẠN KẾT LUẬN ĐÂY LÀ MỘT BÀI VIẾT DO AI VIẾT. VÀ VIẾT RẤT HOÀN HẢO Ở MỨC ĐÁNH GIÁ CHUNG, VÀ KHÔNG GẮN KẾT KỶ NIỆM CÁ NHÂN (Vì AI không có trải nghiệm, không có ký ức cá nhân). Những con chữ đẹp, hoa mỹ, hoàn hảo nhưng rỗng.
Làm thế nào tác giả viết bài này: Tác giả đưa ra 1 chút dàn ý sơ bộ, có thể gồm một số ý của 1 số đoạn, đưa địa chỉ nơi ở để tạo cảm giác chân thực, rồi AI tự viết, tự phóng. Đa phần nó có thể vẽ ra rất tốt chỉ cần người dùng cho nó biết nội dung chính cô đọng, và không khí hoặc cảm giác cần tạo ra. Có thể có chỉnh sửa, yêu cầu AI viết lại. Tuy nhiên, xác suất người dùng chỉnh sửa sau khi AI viết bài này là không cao, vì từ dùng và mọi thứ đều mang dấu AI. Có lẽ người dùng cũng thấy bài viết "hoàn hảo" rồi nên không chỉnh sửa gì.
------------------
Câu hỏi kế tiếp:
1. Vậy bài viết này có hay không? Hay! Hoàn hảo, ở mức nói chung về "trai phố cổ Hà Nội thanh lịch, hào hoa, có nét buồn dịu". Không khí hoài niệm. Nên được sự đồng cảm của rất nhiều người. Để cho các bạn thấy là văn AI bây giờ, với prompt tốt, viết rất hay, chứ không phải những bài viết bèo nhèo chung chung. Tuy nhiên, văn AI không có trải nghiệm, kỷ niệm cá nhân nên nó vẫn rỗng và không tạo dấu ấn riêng biệt.
2. Đây có phải là phong cách viết của tác giả không? KHÔNG. Đây là AI viết. Và nếu đọc những bài khác của tác giả này, phong cách rất thống nhất - đều hoàn hảo, đều sang trọng, chỉn chu, an toàn, ĐỀU LÀ GIỌNG AI. (Ghi chú: tôi đã bỏ ra một ngày đọc khá nhiều bài tác giả đăng trên facebook để có kết luận này. Tôi rất cẩn thận vì chúng ta không thể vội vàng hay ẩu tả kết luận một tác giả viết bằng AI vì điều này có thể ảnh hưởng đến họ).
-------------
Vài dòng về tác giả:
Nhà thơ Nguyễn Tiến Thanh sinh năm 1968 tại Vĩnh Phúc; hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Tốt nghiệp Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, ông được giữ lại làm giảng viên, sau đó chuyển sang làm báo; hiện là Tổng giám đốc Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam. Ông đã xuất bản 4 tập thơ riêng và 1 tập tiểu luận văn học. Ông nhận giải thưởng Hội Nhà văn năm 2024 với tập thơ "Viễn ca". Tập tiểu luận xuất bản năm 2025 là "Thơ không cần cứu ai nhưng cứu người viết".
Tôi sẽ trở lại phân tích trường luận (tiểu luận) "Thơ không cần cứu ai nhưng cứu người viết" của tác giả này nếu có thời gian. Trường luận dài hơn 600 trang đó, cũng là do AI viết, tất nhiên, tác giả phải ngồi viết cùng, đưa ra chi tiết, đưa ra dàn ý, viết cùng, yêu cầu nó chỉnh sửa, lưu lại, viết chương sau cũng y phong cách đó. Vì vậy trường luận đó, 660 trang mới có thể thống nhất giọng từ trên xuống dưới (tôi đã đọc những phần trường luận tác giả này đăng tải trên facebook mình).
Còn một điểm nữa, trước tháng 6/2025 tác giả Nguyễn Tiến Thanh hoàn toàn không đăng bài viết văn trên facebook mình (có thi thoảng đăng thơ và chia sẻ hình ảnh cuộc sống). Và tác giả có tự nhận là mình lười viết văn. Nhưng sau đó từ tháng 6/2025 tác giả đăng dày đặc những trích đoạn của trường luận, cộng với tùy bút, tản văn, truyện ngắn, trích đoạn tiểu thuyết. Thời điểm đó cũng trùng hợp với sự phát triển mạnh mẽ của AI. Như vậy, có một sự liên quan nào chăng?
Ghi chú tôi không phải bạn fb của tác giả nên chỉ đọc được bài để công khai, tuy nhiên, tôi tin là những bài viết đăng báo thì tác giả đều để công khai. Nếu tác giả đã đăng rất nhiều bài văn, truyện ngắn, tản văn ở chế độ bạn bè trước tháng 6/2025 thì nhận xét này của tôi sẽ không chính xác.
Bài phân tích và nhận định này có sự hỗ trợ của ClaudeAI, GPTZero và những quan sát tổng hợp và phán đoán của tôi. Nếu có phần lỗi nào xin các anh chị và các bạn chỉ ra.
Nếu tôi có nói sai, và tác giả Nguyễn Tiến Thanh muốn phản hồi, tôi xin sẵn lòng lắng nghe và học hỏi.
Cảm ơn các bạn đã đọc được đến những dòng cuối của bài viết dài này.
27.04.2026
Trần Hạ Vi



...



---


CẬP NHẬT




1.


Nhiều gợi mở từ chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương” (kỳ 2)(Tiếp theo và hết)

Cần kiểm soát tốt để đưa những tác phẩm trung thực, chất lượng cao ra thị trường. Ảnh: HOÀNG HOA
Cần kiểm soát tốt để đưa những tác phẩm trung thực, chất lượng cao ra thị trường. Ảnh: HOÀNG HOA

Ứng xử thế nào với công nghệ để đồng hành mà không bị lệ thuộc; nâng cao năng lực người biên tập, sự nâng cấp của cả hệ sinh thái nội dung và hệ thống quản lý; rộng hơn là lấp đầy những lỗ hổng chính sách… Đó là những đề xuất thiết thực của những người làm sách, lãnh đạo cơ quan báo chí, xuất bản, khép lại chùm ý kiến sau chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương”.

Nhà văn Lưu Nga, Phó Tổng Biên tập tạp chí Văn nghệ Xứ Thanh, Trưởng Ban Văn xuôi Hội VHNT Thanh Hóa:

161.jpg

“Cần bàn tiếp về những câu hỏi còn bỏ ngỏ”

Ở góc độ người làm biên tập, đọc bản thảo mỗi ngày, tôi tiếp nhận chuyên đề với sự đồng tình rõ rệt. Đây là vấn đề đang diễn ra, ngày càng trở nên bức thiết. Chuyên đề đặt ra đúng lúc, không cực đoan và đủ để người trong nghề phải suy ngẫm. Với người biên tập mảng văn học, văn nghệ trên báo, tạp chí, việc đọc trước đây vốn đã khó, nay càng khó hơn. Chuyên đề đã chỉ ra thực tế: Trí tuệ nhân tạo (AI) có thể hỗ trợ người viết, nhưng không thể thay thế trải nghiệm sống và chiều sâu cảm xúc. Tất nhiên, khi đi vào công việc cụ thể, ranh giới ấy lại không dễ nhận ra. Một tác phẩm tốt nhưng được hỗ trợ đến đâu? Một ý tưởng hay nhưng có phải là của con người không? Những câu hỏi này vẫn còn bỏ ngỏ.

Từ thực tế đó, có lẽ mỗi tòa soạn và mỗi người biên tập cần chủ động tìm cho mình những cách ứng xử phù hợp. Trước hết, có thể bắt đầu từ việc trao đổi thẳng thắn với tác giả về mức độ sử dụng AI, coi đây như một nguyên tắc minh bạch cần thiết. Bên cạnh đó, việc đọc kỹ hơn vào giọng điệu, chi tiết mang tính trải nghiệm cá nhân - những điều AI khó thay thế - vẫn là cách nhận diện quan trọng. Ngoài ra, cũng cần từng bước xây dựng những tiêu chí nội bộ, không quá cứng nhắc, đủ để làm điểm tựa khi lựa chọn bản thảo.

Nếu quá khắt khe, có thể làm người viết e dè trước những công cụ mới. Nếu dễ dãi, thì nguy cơ văn chương trở nên nhạt đi, thiếu tiếng nói riêng là hậu quả có thể thấy trước.

Điều đáng quý của chuyên đề là đã không né tránh sự phức tạp, không đưa ra những kết luận đơn giản mà gợi mở các hướng suy nghĩ nhằm giữ được cốt lõi sáng tạo từ suy tư, cảm xúc của con người.

Nhà thơ Đặng Thiên Sơn, Công ty sách Tinh văn:

162.jpg

“AI làm khá tốt nhưng bắt chước hoặc ăn cắp đâu đó”

Chúng tôi rất hoan nghênh báo Thời Nay đã tổ chức chuyên đề này. Việc ra chuyên đề đúng dịp Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam là rất kịp thời.

Trong sáng tác văn học, gần đây, cá nhân tôi đã được đọc và biên tập một số tiểu thuyết, truyện ngắn do AI sáng tác. Điều khiến tôi bất ngờ là AI đã làm khá tốt, cả trong xây dựng cốt truyện, đến miêu tả những chi tiết tỉ mỉ nhất. Nhưng khi đọc kỹ thì thấy nó hoàn toàn bắt chước, hoặc “ăn cắp” những ý tưởng mà tôi đã gặp ở đâu đó. Đọc nhiều thì thấy chán!

Nhiều người mới cầm bút, hoặc những người chưa bao giờ sáng tác văn học đã dùng AI để tạo ra sản phẩm và công bố nó đến bạn đọc, xem nó như là một sáng tạo của mình, điều ấy thật tai hại. Vì vô hình chung làm cho người đọc phổ thông bị loạn, không biết đâu là tác phẩm thật đâu là sản phẩm do AI sáng tác. Những nhà văn chuyên nghiệp thì tôi nghĩ là họ sẽ không dựa vào AI, bởi viết cũng là một khoái cảm, là một sở thích, họ sẽ vẫn giữ cách sáng tác truyền thống. Và những người đọc có nghề chỉ cần liếc qua mươi dòng họ sẽ nhận ra ngay tác phẩm do AI sáng tác. Vì vậy với lĩnh vực văn học, AI chưa thể thay được con người. Những sản phẩm AI sáng tác chỉ mang tính tham khảo mà thôi.

Là một người sáng tác, lại vừa làm công tác xuất bản tôi phản đối việc công bố và xuất bản sản phẩm do AI sáng tác vào thời điểm này qua các kênh chính thống.

Bà Nguyễn Thúy Hằng, Giám đốc Nhà xuất bản Hội Nhà văn:

163.jpg

“Quản trị hệ sinh thái nội dung trong xuất bản”

Tôi cho rằng, chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương” đã chạm vào điểm khá nhạy cảm của đời sống văn học hiện nay, đó là chúng ta đang chuẩn bị đến đâu để tiếp nhận AI.

Với các nhà xuất bản, có lẽ khó khăn không còn nằm ở khâu kỹ thuật mà chính ở năng lực tổ chức, kiểm soát chất lượng. Nếu các quy trình không đủ chặt thì sự xuất hiện của AI có thể khiến toàn bộ hệ thống rơi vào trạng thái nhiễu loạn. Khi đó, cái mất ngoài chất lượng bản thảo còn là niềm tin của bạn đọc.

Tôi muốn nhấn mạnh, AI không làm thay đổi bản chất của văn học nhưng đang làm lộ rõ những điểm yếu vốn đã tồn tại. Một hệ sinh thái xuất bản thiếu kỷ luật, chuẩn mực… khi có thêm AI sẽ rất dễ “vỡ trận”. Ngược lại, nếu đủ năng lực, cơ chế vận hành minh bạch thì AI hoàn toàn có thể được kiểm soát và sử dụng như công cụ hỗ trợ.

Chúng ta không nên bằng lòng với những phản ứng ngắn hạn. Thay vào đó cần xây dựng lại chuẩn nghề biên tập trong bối cảnh mới, từ đào tạo, đánh giá đến trách nhiệm nghề nghiệp. Đồng thời, mỗi nhà xuất bản phải tự thiết lập được hệ tiêu chí rõ ràng: Bản thảo nào được chấp nhận, mức độ can thiệp của công nghệ đến đâu là phù hợp và ai là người chịu trách nhiệm cuối cùng? Chuyên đề gợi ra điều rất đáng trăn trở trong thời đại này, làm sách, song song với nội dung còn là quản trị hệ sinh thái nội dung. Nếu không đáp ứng được điều đó, không cần đợi đến AI, chúng ta cũng sẽ tự đánh mất vị thế của mình.

Bà Minh Mẫn, nhà sáng tạo, điều hành thương hiệu sách Carobook:

164.jpg

“Biên tập phải đủ sức kiểm định chiều sâu”

Với tôi, điều ý nghĩa nhất mà chuyên đề gợi ra đó là câu hỏi: Chủ thể nào đang thật sự giữ chất lượng của đời sống xuất bản? Thực tế, khó khăn lớn nhất hiện nay với chúng tôi không nằm ở việc AI viết hay đến đâu mà ở chỗ hệ sinh thái xuất bản đang có dấu hiệu mất cân bằng. Khi tốc độ bị đẩy mạnh, áp lực thị trường tăng… nhiều đơn vị buộc phải chạy theo số lượng. Trong khi đó, đội ngũ biên tập - vốn là “lớp lọc” quan trọng nhất - lại chưa được đầu tư tương xứng. Nếu không có hệ thống biên tập viên đủ năng lực thẩm định, phản biện và giữ chuẩn mực, thì việc AI tham gia vào quá trình sản xuất nội dung có thể khiến cho sách trên thị trường nhiều hơn, giá trị thực lại loãng đi.

Chuyên đề của báo Thời Nay gợi dẫn cho vai trò biên tập buộc phải nâng cấp đến mức kiểm định chiều sâu, phát hiện “độ sống” của bản thảo và những điều mà máy móc chưa thể thay thế. Song, để làm được, cần chiến lược dài hơi: Đào tạo lại đội ngũ, thiết lập quy trình kiểm soát chất lượng chặt chẽ hơn và quan trọng nhất là xây dựng một hệ sinh thái xuất bản có kỷ luật.

Các đơn vị cần xác định rõ phân tầng sản phẩm, đâu là dòng sách có thể tận dụng công nghệ để tăng hiệu suất, đâu là dòng sách cần đầu tư chiều sâu và giữ chuẩn mực nghiêm ngặt. Song song với đó là việc tái định vị vai trò của biên tập viên như người đồng sáng tạo chứ không thỏa mãn chỉ ở khâu kỹ thuật.

Nếu không làm được những điều này, nguy cơ sẽ là sự suy yếu từ bên trong của chính ngành xuất bản. Và ở điểm này, chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương” đã chạm đến cảnh báo thực tế, đó là khi nền tảng kiểm soát chất lượng không đủ vững, bất kỳ công nghệ nào, dù tiên tiến đến đâu, thậm chí còn có thể trở thành tác nhân làm gia tăng khủng hoảng, thay vì tạo ra giá trị.

Ông Nguyễn Nguyên, Cục trưởng Xuất bản, In và Phát hành - Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch:

165.jpg

“Kỷ cương và chuẩn mực trong bối cảnh mới”

Vấn đề AI đang tác động trực tiếp đến trật tự, kỷ cương và chất lượng của toàn ngành. Khi công nghệ phát triển nhanh hơn khung pháp lý và năng lực quản trị thì nguy cơ không nằm ở bản thân AI mà ở sự thiếu chuẩn bị của con người và hệ thống. Nếu không có những quy định đủ rõ ràng, cơ chế kiểm soát phù hợp, thị trường xuất bản rất dễ rơi vào tình trạng lẫn lộn giữa giá trị thật và sản phẩm được tạo ra một cách dễ dãi.

Hiện nay, khó khăn lớn là các quy định liên quan đến nội dung do AI hỗ trợ vẫn chưa được định danh cụ thể. Việc xác định trách nhiệm pháp lý giữa tác giả, đơn vị xuất bản và các công cụ công nghệ còn nhiều khoảng trống. Trong khi đó, thực tiễn đang diễn ra rất nhanh, đòi hỏi cơ quan quản lý phải vừa theo kịp, vừa giữ được nguyên tắc.

Về giải pháp, trước hết cần từng bước hoàn thiện hành lang pháp lý theo hướng cập nhật, linh hoạt nhưng vẫn bảo đảm kiểm soát chất lượng nội dung. Chúng ta xác định phải tăng cường yêu cầu minh bạch trong quy trình xuất bản, đặc biệt là với những sản phẩm có sự tham gia của AI.

Bên cạnh đó, cần nâng cao năng lực của chính các nhà xuất bản, nhất là đội ngũ biên tập viên và người chịu trách nhiệm xuất bản. Cơ quan quản lý không thể làm thay mà phải tạo ra khung để các đơn vị vận hành đúng chuẩn, đồng thời tăng cường thanh tra, kiểm tra khi cần thiết.

Chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương” đã đặt ra một cảnh báo kịp thời, nếu không chủ động thiết lập lại kỷ cương và chuẩn mực trong bối cảnh mới thì sự phát triển của công nghệ có thể kéo theo những hệ lụy khó kiểm soát. Song, nếu có sự phối hợp chặt chẽ giữa cơ quan quản lý, nhà xuất bản và người làm nghề, hoàn toàn có thể biến thách thức này thành cơ hội để nâng cao chất lượng và tính chuyên nghiệp.

Nhiều gợi mở từ chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương” (kỳ 1)

https://nhandan.vn/nhieu-goi-mo-tu-chuyen-de-chong-ai-lung-doan-van-chuong-ky-2-post958950.html?fbclid=IwY2xjawRexSxleHRuA2FlbQIxMABicmlkETFUVHRRd0l3bURsd0JrOWxoc3J0YwZhcHBfaWQQMjIyMDM5MTc4ODIwMDg5MgABHlGRO6pPc7iETTkuUY1a-zVZCNkdw3q-4FPCYriFfKUivIWgZNvH3Wx_EgQ5_aem_cz_N3I-YB-6MHq-Syh0qXA




Thứ Sáu, ngày 24/04/2026 - 01:30

Nhiều gợi mở từ chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương”

Chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương” trên báo Thời Nay số 1696 ra ngày 16/4/2026 đã được nhiều bạn đọc chú ý với những phản hồi tích cực. Không chỉ có những ý kiến đồng tình, báo còn nhận được những gợi mở mới, bàn sâu thêm từ nội dung chuyên đề.

Cần giữ cho bạn đọc tiếp cận các nguồn sách, được sáng tác một cách trung thực, viết nên từ trái tim, cảm xúc con người. Ảnh: HOÀNG HOA
Cần giữ cho bạn đọc tiếp cận các nguồn sách, được sáng tác một cách trung thực, viết nên từ trái tim, cảm xúc con người. Ảnh: HOÀNG HOA

Trong số báo này, chúng tôi xin giới thiệu những chia sẻ, quan điểm của một số tác giả trực tiếp cầm bút sáng tác.

Trung tá, nhà văn Bùi Tuấn Minh, Trường cao đẳng Cảnh sát nhân dân:

162.jpg

“Thước đo cho lòng trung thực”

Mấy ngày vừa qua, dù bận nhiều công việc nhưng tôi vẫn dành thời gian suy nghĩ về chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương” trên báo in Thời Nay, được đưa lên điện tử. Chuyên đề đáng để độc giả và những người viết suy ngẫm khi trí tuệ nhân tạo (AI) đang tràn ngập mặt trận văn chương. Chuyên đề như một chiếc thước và cây bút kẻ một đường rạch ròi phân định rõ ràng sáng tối, thật giả, cho người viết có niềm tin, cho người đọc kiên trì soi tìm những điều tốt đẹp.

Khi đọc những sản phẩm có sự giúp đỡ của AI, tôi chợt nhận ra mình đang thụt lùi so với sự phát triển của xã hội. Không phải vì tôi sẽ dùng AI để sáng tác mà sợ độc giả sẽ bị sự dễ dãi trong cách sử dụng từ ngữ của AI che mắt. Khi đó, sự không trung thực của người viết dễ dàng được chấp nhận. AI đang ngày càng là một thách thức đối với văn chương, AI có thể bị lạm dụng để che mắt độc giả, dẫn họ đi con đường của sự dối lừa và giả tạo.

Chính vì thế, càng ngày tôi càng hay đọc những bài viết nói về AI, những sản phẩm văn chương do AI là tác giả. Đọc để biết, để phân biệt được AI mãi mãi không bao giờ mang tâm hồn của một con người. Tôi tin rằng những người viết chính trực khác cũng sẽ có suy nghĩ như tôi và bằng kinh nghiệm, họ sẽ phân biệt được đâu là tác phẩm của con người, đâu là sản phẩm do AI tạo nên.

Tôi được biết, tại cuộc thi thơ Xuân Mới của Chi hội Nhà văn Công an vừa qua, Ban Tổ chức nhận được rất nhiều tác phẩm tham dự, trong đó phát hiện nhiều tác phẩm thơ nghi ngờ có dấu hiệu sử dụng AI hỗ trợ sáng tác. Để tìm câu trả lời cho những nghi ngờ và bảo đảm công bằng, minh bạch cho cuộc thi, Ban tổ chức đã sử dụng biện pháp nghiệp vụ, dễ dàng phát hiện ra những sản phẩm sử dụng AI, đồng thời khéo léo nhắc nhở đối với các tác giả của những sản phẩm đó và trả lại sản phẩm dự thi. Một phần nhờ đó, cuộc thi đã nhận được phản hồi tích cực.

Nhà văn Nguyệt Chu, giáo viên dạy Ngữ văn, Trường THPT Sơn Tây, Hà Nội:

163.jpg

“Nhớ lời Nam Cao về sự cẩu thả trong văn chương”

Là một người viết, tôi không khỏi băn khoăn về những gì đang diễn ra, khi người ta đang lạm dụng quá mức AI để sáng tác văn học để thỏa mãn nhiều mục đích khác nhau.

Chúng ta không thể phủ nhận những lợi ích của AI đem lại, bản thân tôi cũng sử dụng AI để tra cứu các thông tin, xử lý tài liệu và tôi cũng phải công nhận sự nhanh nhạy và khoa học của nó. Nhưng nếu sử dụng AI để sáng tác văn học và coi đó là sản phẩm của mình thì đó là một sự đánh cắp. Tôi nhớ lời của nhà văn Nam Cao: “Sự cẩu thả trong văn chương không những là bất lương mà còn là đê tiện”. Thế nên nhà văn hãy giữ lấy chút sĩ diện để thực hiện cái đam mê của đời mình.

Chúng ta không thể đứng ngoài sự phát triển tất yếu của công nghệ và phải dần làm quen với nó, chấp nhận nó nhưng đừng biến mình thành nô lệ của máy móc. Tôi tin, nếu bạn viết bằng trái tim thì không có công nghệ nào thay thế được. Một nhà văn, sau khi đặt dấu chấm hết cho một câu chuyện, sẽ còn lại những khoảng lặng, những day dứt, như một phần máu thịt của anh ta đã gửi lại trong những câu chữ đó rồi. Khi viết được một câu văn hay, tìm được một từ mới mẻ, hoặc đặt được một nhan đề ý nghĩa, đó là lúc cảm xúc vỡ òa và anh ta sẽ “nhâm nhi” cái cảm xúc ấy như một suối nguồn hạnh phúc, nuôi dưỡng những sáng tạo tiếp theo. Có thể, khối óc bằng xương bằng thịt không cho ra được những cốt truyện hấp dẫn, kỳ thú như AI, có thể nhiều nhà văn không sử dụng được những thủ pháp nghệ thuật như AI, nhưng trái tim nhà văn ấm nóng, trái tim nhà văn run rẩy đập từng nhịp thổn thức trong cõi nhân sinh này chứ không lạnh lẽo như máy, không rập khuôn như máy.

Nhà phê bình Hà Thị Vinh Tâm, giáo viên Trường THPT Cửa Lò, Nghệ An:

164.jpg

“Giữ lửa nhân văn trước cơn lốc thuật toán”

Chuyên đề của báo Thời Nay thật sự là một tiếng chuông cảnh báo cần thiết, chạm đúng vào nỗi lo đau đáu của những người làm công tác văn hóa nói chung và giới cầm bút nói riêng hiện nay. Với tư cách là một giáo viên trực tiếp đứng lớp, tôi đặc biệt tâm đắc khi tờ báo đặt ra vấn đề thiết lập hành lang pháp lý và các giải pháp giáo dục để bảo vệ sự thuần khiết của văn chương cũng như bản sắc của người viết.

Thực tế hiện nay đang đặt chúng tôi vào những trăn trở chưa từng có. Khi trí tuệ nhân tạo có thể tạo ra những bài văn, bài thơ “đúng quy trình” chỉ trong vài giây thì ranh giới giữa sáng tạo đích thực và sự lắp ghép vô hồn bỗng trở nên mong manh. Tôi và các đồng nghiệp đã bắt đầu chạm mặt với sự xâm lấn của văn chương máy móc trong bài làm của học sinh. Đó là những dòng chữ trơn tru, bóng bẩy nhưng thiếu vắng hơi thở trải nghiệm và những rung động chân thành vốn phải được chưng cất từ chính trái tim các em.

Để ngăn chặn sự lũng đoạn này, tôi cho rằng cần thay đổi quyết liệt từ gốc rễ giáo dục. Thay vì những đề bài khuôn mẫu vốn là mảnh đất màu mỡ của thuật toán, chúng ta cần hướng học sinh đến những đề mở, gắn liền với trải nghiệm thực tế, tư duy phản biện và chính kiến cá nhân. Mỗi bài viết phải là một không gian để học sinh được là chính mình, được nói lên cảm xúc, tiếng nói của riêng mình thay vì trở thành bản sao của một cơ sở dữ liệu vô hồn.

Văn chương suy cho cùng là tiếng lòng, là sự thăng hoa từ những dâu bể của đời sống nhân sinh. AI có thể là một trợ thủ nhưng tuyệt đối không thể thay thế con người. Tôi vẫn kiên trì trên hành trình bồi đắp cho học sinh tình yêu với những giá trị chân thật để mỗi trang viết thật sự là một “dấu vân tay” của các em.

Thượng úy, nhà thơ Nguyễn Thị Kim Nhung, Biên tập viên tạp chí Văn nghệ quân đội:

165.jpg

“Cần công cụ, phương pháp phổ biến cho việc kiểm tra”

Là một người viết, đồng thời cũng là một biên tập viên, tôi cảm nhận sâu sắc sự can thiệp của AI trong đời sống văn chương hiện nay. Ban đầu, cũng giống như nhiều người viết, tôi khá ngỡ ngàng về “khả năng” bắt chước con người trong sáng tạo của AI. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian rất ngắn, tôi thật sự hoảng hốt khi có những tác phẩm cộng tác gửi về toà soạn ngày càng có lối viết giống nhau, tư duy giống nhau. Nhiều tác giả cộng tác lâu năm, vốn đã có giọng điệu riêng, thì nay cũng bị lẫn vào các tác giả khác. Thậm chí, có tác giả vốn được coi là viết chậm thì nay trong một tuần có thể gửi đến vài chùm thơ…

Tôi nghĩ đây là hiện tượng rất đáng buồn trong sáng tạo văn chương. Khi lạm dụng AI, người viết đã tự đánh mất/xem nhẹ bản sắc, cá tính sáng tạo của chính mình. Văn chương luôn là lối đi riêng, nhưng AI sẽ trung hòa tất cả những gì nó tổng hợp được để cho ra những sản phẩm có thừa sự chỉn chu nhưng thiếu sự rung cảm, lay động của cảm xúc. Điều đáng nói là, hiện nay, chúng ta có thể bắt gặp đâu đó những sản phẩm được hình thành từ AI trên mặt báo, tạp chí nhưng chúng ta chỉ phát hiện ra nó hoàn toàn từ cảm quan cá nhân. Thậm chí, có những sản phẩm sử dụng AI ở mức độ tinh vi hơn thì để nhận ra bằng cảm quan người đọc là rất khó.

Chúng ta có phần mềm hỗ trợ viết nhưng còn thiếu công cụ, phương pháp phổ biến cho việc kiểm tra xem một sản phẩm nào đó có dùng AI hay không. Cho nên việc biên tập viên căn cứ vào đâu để “bắt lỗi” tác giả dùng AI cũng là khó. Khi đã đưa ra tranh luận, không thể chứng minh điều đó bằng cảm quan cá nhân. Vậy biên tập viên phải dựa vào đâu để phản biện? Tôi nghĩ, đây không còn là vấn đề của mỗi cá nhân nữa khi mà AI đã trở nên phổ biến trong sáng tạo đến mức chúng ta không thể thờ ơ.

(Còn nữa)

https://nhandan.vn/nhieu-goi-mo-tu-chuyen-de-chong-ai-lung-doan-van-chuong-post957679.html



...




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Khi sử dụng tiếng Việt, bạn cần viết tiếng Việt có dấu, ngôn từ dung dị mà lại không dung tục. Có thể đồng ý hay không đồng ý, nhưng hãy đưa chứng lí và cảm tưởng thực sự của bạn.

LƯU Ý: Blog đặt ở chế độ mở, không kiểm duyệt bình luận. Nếu nhỡ tay, cũng có thể tự xóa để viết lại. Nhưng những bình luận cảm tính, lạc đề, trái thuần phong mĩ tục, thì sẽ bị loại khỏi blog và ghi nhớ spam ở cuối trang.

Ghi chú (tháng 11/2016): Từ tháng 6 đến tháng 11/2016, hàng ngày có rất nhiều comment rác quảng cáo (bán hàng, rao vặt). Nên từ ngày 09/11/2016, có lúc blog sẽ đặt chế độ kiểm duyệt, để tự động loại bỏ rác.