Home

Home
Nắng thì cày ruộng, mưa thì đọc sách 晴耕雨讀

07/03/2026

Simsapa - Cam Lồ thiền lâm 2015 và 2026

Mình đi một sưu tầm nho nhỏ. Bởi mình quan tâm hơn đến "Simsapa" - ở một cái biển thì bên cạnh chữ này, còn ghi 4 chữ Hán là "Cam lồ thiền lâm".

Mở đầu là giới thiệu của sư Nhuận Đạt vào năm 2015, về Simsapa.

Sau đó đưa một vài ảnh đại diện của năm 2026, thuộc phạm vi của Simsapa - Cam Lồ thiền lâm.

Dưới hai loạt này là các bổ sung và cập nhật, sẽ được dán dần lên như mọi khi.

Tháng 3 năm 2026,

Giao Blog

---










Năm 2015


"

Simsapa là một loại cây rừng phổ biến tại Ấn Độ, có đặc tính rất đẹp:"trời càng nóng, lá càng xanh". Simsapa cũng chính là loại cây mà Đức Phật Sakya đã hái một nắm lá để trong lòng tay và hỏi các hoc trò:
"Các ông nghĩ thế nào, này các Tỳ kheo, cái gì là nhiều hơn, một ít lá Simsapa mà ta nắm trong tay, hay lá trong rừng Simsapa?"
"Thật là quá ít, bạch Thế Tôn, một ít lá mà Thế Tôn nắm trong tay, và thật là quá nhiều lá trong rừng Simsapa".
"Cũng vậy, này các Tỳ kheo, thật là quá nhiều những gì ta thắng tri mà không nói cho các ông! Thật là quá ít những gì ta nói cho các ông! Nhưng tại sao? Này các Tỳ kheo, ta lại không nói ra điều đó? Vì rằng, này các Tỳ kheo, những điều ấy không liên hệ đến mục đích, không phải là căn bản của phạm hạnh, không đưa đến yểm ly, ly tham, đoạn diệt, an tịnh, thắng trí, giác ngộ, niết bàn. Do vậy, ta không nói lên những điều ấy".
"Và này các Tỳ kheo, những gì ta đã nói? Đây là KHỔ, này các Tỳ kheo, là điều ta nói. Đây là KHỔ TẬP là điều ta nói. Đây là KHỔ DIỆT là điều ta nói. Đây là CON ĐƯỜNG ĐƯA ĐẾN KHỔ DIỆT là điều ta nói".
"Nhưng tại sao, này các Tỳ kheo, ta lại nói ra những điều ấy? Vì rằng, này các Tỳ kheo, những điều ấy liên hệ đến mục đích, là căn bản cho phạm hạnh, đưa đến yểm lu, ly tham, đoạn diệt, an tịnh, thắng trí, giác ngộ, niết bàn. Do vậy, ta nói lên những điều ấy".
"Vì thế, này các Tỳ kheo, một cố gắng cần phải làm để rõ biết: Đây là Khổ; một cố gắng cần phải làm để rõ biết: Đây là Khổ Tập; một cố gắng cần phải làm gì để rõ biết: Đây là Khổ Diệt; một cố gắng cần phải làm để rõ biết: Đây là con đường đưa đến Khổ Diệt".
SIMSAPA.COM ra đời, không gì hơn, phổ biến những điều hay đẹp, hướng đến đời sống THẬT và VUI ở đây, hôm nay, ngay kiếp sống này!
Dẫn "Giới thiệu Simsapa" - Thầy Nhuận Đạt

"

https://www.facebook.com/simsapahut/posts/397498143756710









---


Tháng 3 năm 2026



















Nguồn ảnh:  

https://www.facebook.com/profile.php?id=100009048631810

---



CẬP NHẬT


2.

- 2022: Tym quen biết và liên tục chuyển tiền cúng dường vài triệu hoặc vài chục triệu, thậm chí là chuyển cho thầy 2 tỷ tiền mua 1 căn nhà "Cay Hong".
- 11/4/2025: Thích Nhuận Đạt (vẫn còn là sư thuộc Giáo hội Phật Giáo) viết giấy cam kết "sẽ không ở và ngủ chung phòng với cô Chơn Giải và Chơn Lý nữa. Khi đi gặp cô Chơn Giải và Chơn Lý đều cho Tym biết. Và cũng không đi ra biển với huynh đệ nữ dù bất kỳ lý do".
- 14/4/2025: Sau đó 3 ngày, Tym lập (các) bản di chúc để lại tài sản là nhà đất tại HCM và Đà Lạt cho thầy (vẫn còn là sư).
- 14/11/2025: Thầy tiếp tục viết tay xác nhận: "Con và Hương Pháp nguyện yêu nhau, một tình yêu rất lạ và rất đẹp. Tình yêu này rất tương đồng với Khuy Cơ và công chúa nhà Đường yêu nhau (cha mẹ của đại sư Kumarajiva)". Và nguyện theo họ để làm sao tình yêu này "có hoa có trái cho muôn loại" (ý là 2 người sẽ sinh ra 1 vị đại sư tương tự).
- 3/12/2025: Ông Trần Minh Thành (tên thật của Thích Nhuận Đạt) xin hoàn tục và đăng ký kết hôn (không rõ kết hôn với ai, nhưng khả năng cao là với cô Tym vì cuối tháng 12/2025 cả 2 có vẻ đã đi trăng mật ở Châu Âu).
- 3/2026: Tym bóc phốt thầy trên mạng xã hội, có video cô nói rằng cô cảm thấy ghê sợ khi âu yếm thầy, cảm giác muốn ói và muốn cho thầy vào "tò", muốn thầy phải trả giá và phải chịu trách nhiệm. Hiện không rõ thầy đang ở đâu, có vẻ Tym đang tìm kiếm thầy khắp nơi thông qua sức mạnh của MXH.
Thế nhưng, ối dồi ôi, ông Minh Thành ơi, ông đã nhầm to rồi. Tình yêu của ông và Tym không hề giống với cuộc tình bị ép duyên giữa vị sư Khuy Cơ và Công chúa Quy Từ - vốn là cha mẹ của Đại sư Kumarajiva (Cưu Ma La Thập). Mà nó là tình yêu tội lỗi, đầy sai trái, cả 2 yêu nhau, quan hệ thể xác với nhau khi ông Minh Thành vẫn còn là sư thuộc Giáo hội. Nó rất giống mối tình tội lỗi giữa công chúa nhà Đường với hòa thượng Biện Cơ. Nó tội lỗi và bi thảm đến mức, cuối cùng, sư Biện Cơ bị vua Đường Thái Tông nổi trận lôi đình và cho lăng trì - 1 hình phạt hết sức tàn khốc, chỉ dành cho những kẻ phạm trọng tội.
Trong khi đó, Cao Dương công chúa có kết cục bi thảm không kém. Từ một biểu tượng của vẻ đẹp & trí tuệ, sau cuộc tình vụng trộm với sư Biện Cơ, bà từ vị thế “công chúa được vua cha sủng ái nhất” đến “kẻ phản nghịch bị ép chết” - một tấm bi kịch thấm đẫm mùi chính trị, danh vọng và tình cảm.
Thế kỷ 21 rồi, sẽ chẳng ai bị lăng trì đâu. Nhưng cả ông Minh Thành và cô Tym sẽ nhận về hậu quả như thế nào cho mối tình đầy sai trái này, thì có lẽ những ai hiểu luật nhân quả đều có thể nhìn ra vì vốn dĩ, quả đã trổ rồi đấy!

https://www.facebook.com/100080111096944/posts/927113626635665/?rdid=vo4O3Lz2JRrH6YdJ#

1.


Tin vào “tâm linh”, người phụ nữ rơi vào vòng thao túng tình cảm, tài sản và tinh thần

Bắt đầu từ những lời giảng về nhân quả và sự “cứu rỗi” tâm linh tìm đến giải thoát, một người đàn ông giả danh tu sĩ đã từng bước dẫn dắt nạn nhân là một cô gái vào chiếc bẫy được giăng sẵn: tiền bạc được gọi là “cúng dường”, còn những lần quan hệ tình dục lại được biện minh là nghi lễ “hiến thân để giải thoát”. Khi bức màn tâm linh bị vén lên, phía sau chiếc áo tu hành là một kịch bản lừa dối kéo dài nhiều năm, với số tiền chiếm đoạt lên gần chục tỷ đồng.

Gặp người tự xưng có năng lực tâm linh

Theo phản ánh của bà Nguyễn Thị Mỹ Thoa (sinh năm 1987, ngụ phường Bình Phú, TP.HCM) về việc bị một số người tự xưng tu sĩ dẫn dắt niềm tin tâm linh, thao túng tâm lý để chiếm hữu tài sản và gây tổn hại nghiêm trọng đến đời sống tinh thần.

Trần Minh Thành (tự xưng thầy Nhuận Đạt) tự xưng là người có khả năng đặc biệt trong thiền định

Theo trình bày của bà Thoa, cuối năm 2019 bà mở nhà hàng chay tại Đà Lạt và thường tham gia các hoạt động thiện nguyện. Trong thời gian sinh sống tại đây, bà quen bà Hồ Thị Minh, người tự giới thiệu là “sư cô Chơn Giải”, sống tại xã Mỹ Sơn, tỉnh Khánh Hòa.

Bà Minh cho biết mình quen một người “tu thiền ẩn dật trong rừng”, có khả năng hướng dẫn tu tập. Sau đó bà Minh dẫn bà Thoa đến một nơi được gọi là “Nhà Cây Hồng” tại xã Đạ Chais, Lâm Đồng để gặp ông Trần Minh Thành (sinh năm 1978, quê Khánh Hòa), người tự xưng là “Thầy Nhuận Đạt”.

Theo lời bà Thoa, ông Thành giới thiệu đã tu thiền nhiều năm trong rừng, đạt những tầng thiền định cao và có khả năng nhìn thấy tiền kiếp của người khác. Tin rằng mình gặp được một người có khả năng tâm linh đặc biệt, bà Thoa cùng nhiều người thân, bạn bè xin theo học thiền và coi ông Thành như người hướng dẫn tâm linh.

Cúng đất, di chúc tài sản vì tin vào “hạnh nguyện”

Sau một thời gian ngắn học thiền, ông Thành khuyên bà Thoa mua đất trồng rừng với ý nghĩa “tạo không gian sống cho muôn loài hữu hình và vô hình, tích lũy phước báu”.

Rừng Neem Thiện Thệ, nơi bà Mình tự cho là cơ sở tôn giáo để kêu gọi từ thiện

Tin tưởng vào những lời này, bà Thoa bán hai căn nhà tại Đà Lạt, cùng mẹ, người thân và bạn bè mấy mươi người chuyển đến Nông trại Hồ Vàng của ông Hồ Văn Vàng tại xã Mỹ Sơn để tu thiền theo hướng dẫn của ông Thành.

Tại đây, bà được nhóm bà Minh, ông Vàng môi giới để bà Thoa mua khoảng 6 ha đất nông nghiệp liền kề đất của ông Vàng (em trai bà Minh). Theo đơn bà Thoa, ông Thành, bà Minh và ông Vàng cùng thuyết phục bà để ông Thành đứng tên quyền sử dụng đất nhằm thuận tiện cho việc thực hiện dự án trồng rừng.

Chứng nhận QSD đất do bà Thoa mua cho ông Thành đứng tên

Ngoài việc mua đất cho ông Thành đứng tên, bà Thoa cho biết đã chi khoảng 6 tỉ đồng xây dựng các căn nhà tiền chế (được gọi là “thất”) và mua cây giống để trồng rừng theo ý của ông Thành.

Trong quá trình chăm sóc rừng, ông Thành yêu cầu bà Thoa không trực tiếp mua vật tư mà chuyển tiền cho bà Minh và ông Vàng lo liệu. Bà Thoa cung cấp sao kê cho thấy đã chuyển 600 triệu đồng cho ông Vàng và 100 triệu đồng cho bà Minh. Tuy nhiên bà Thoa không thấy ông Vàng và bà Minh sử dụng số tiền này cho mục đích chăm sóc rừng và có dấu hiệu chiếm giữ số tiền này.

“Ngoài ra, ông Thành và bà Minh còn đề nghi tôi đặt cọc 2,44 tỉ đồng để mua thêm 2 ha đất của bà Phan Nguyệt Quờn tại Lạc Dương (Lâm Đồng) nhằm giúp đỡ bà Quờn trả nợ. Tuy nhiên đến nay đã 4 năm, bà Quờn vẫn không có giấy tờ và đất để giao. Việc này tôi nghi ngờ ông Thành, bà Minh và bà Quờn có dấu hiệu lừa dối để chiếm đoạt số tiền trên của tôi”, bà Thoa nêu trong đơn.

Cổng Nông trại Hồ Vàng, nơi ông Thành xây nhà tiền chế để ở và tiếp nhận đệ tử dạy ngồi thiền

Không chỉ vậy, bà Thoa cho biết do đặt niềm tin lớn và tôn sùng ông Thành như vị thánh sống, bà còn lập di chúc để lại 6 căn nhà cho ông Thành thừa kế.

Từ niềm tin đến sự lệ thuộc tâm lý

Theo lời bà Thoa, trong thời gian tu tập, bà Minh thường xuyên kể nhiều câu chuyện nhằm tôn vinh và đề cao ông Thành như một người có năng lực đặc biệt cứu rỗi chúng sinh.

Những câu chuyện này khiến nhiều người trong nhóm tin tưởng tuyệt đối vào ông Thành. Một số người thậm chí còn xăm hình ảnh của ông như để thể hiện sự tôn kính.

Bà Thoa cho biết trong thời gian sau đó, ông Thành bắt đầu sử dụng nhiều phương pháp tác động tâm lý, từ việc khuyên bà bán tài sản để “cúng dường”, đến việc hướng dẫn những phương pháp tu tập có yếu tố gần gũi, thân mật.

Bà Thoa di chúc 6 căn nhà cho ông Thành thừa kế

Ông Thành giải thích rằng những hành vi đó liên quan đến “con đường tu tập và giải thoát”, đồng thời đưa ra nhiều câu chuyện về tiền kiếp để thuyết phục và thao túng tình cảm lẫn sinh lý của bà.Và bà Thoa cho rằng những cách lý giải này khiến bà rơi vào trạng thái lệ thuộc về tâm lý và tình cảm khiến bà mất khả năng đánh giá khách quan.

“Và khi biết tôi đã cuồng tín và đặt niềm tin bất diệt vào ông, mỗi ngày ông dùng phương pháp tâm lý để thao túng và dẫn dắt tôi từ việc bán nhà cửa để cúng dường, di chúc tài sản cho ông thừa kế đến hiến dâng cả thân xác... Ban đầu, ông hướng dẫn cho tôi pháp môn thiền ôm, rồi ông thực hiện pháp môn này bằng cách ngồi chung với tôi, ôm tôi nắm tay, nựng má. Ông còn cho biết, trong tiền kiếp tôi và ông đã từng yêu nhau nhiều kiếp, trong đó ông là đạo sư, tôi là công chúa. Và kiếp nào, tôi và ông cũng đều nguyện cùng tái sinh để hạnh nguyện giúp đỡ chúng sanh. Rồi ông dạy cho tôi bài học về tình dục và giải thoát, theo đó, tôi phải quan hệ tình dục với ông để đạt được các trạng thái về thiền định như các đạo sư Tây Tạng. Mỗi ngày tôi luôn bị ông thao túng tâm lý tôi bằng các thuyết về tình dục và giải thoát của các đạo sư như; Thân Loan, OSHO, Biện Cơ và công chúa Cao Dương... nên tôi mê muội, mù quáng tin ông và dần rơi vào cái bẫy tà dâm do ông giăng ra. Ông dẫn dụ tôi bằng triết lý “trao thân cho ông là sự cúng dường cao quý nhất, phước báo không thể nghĩ bàn”. Tôi cuồng mê nghe theo và trao thân cho ông mà ngỡ như mình đang cúng thân cho một vị thánh”, bà Thoa kể lại.

Những dấu hiệu bất thường

Theo bà Thoa, sau một thời gian, một số người trong nhóm bắt đầu nhận thấy nhiều dấu hiệu bất thường trong sinh hoạt của ông Thành.

Ông Thành dạy bà Thoa ngồi thiền ôm

Một số người cho biết từng thấy ông thường xuyên qua lại và ngủ lại tại nơi ở của bà Minh và em gái của bà này. Ngoài ra ông còn có những hoạt động như hướng các huynh đệ nữ mặc đồ bikini ra biển ngồi thiền suốt đêm, nên các thành viên trong nhóm cho là không phù hợp với việc tu tập.

Cổng khu đất bà Thoa mua cho ông Thành đứng tên và được ông đặt tên là Rừng Simsapa

Khi các thành viên đặt câu hỏi, ông Thành đã viết giấy cam kết sẽ chấm dứt những việc làm nói trên.

Cũng trong thời gian này, bà Thoa phát hiện nhiều khoản tiền mình chuyển cho ông Thành sau đó lại được chuyển sang tài khoản của bà Minh. Điều này khiến bà nghi ngờ có sự phối hợp giữa các cá nhân liên quan nhằm trục lợi.

Giấy ông Thành cam kết không ngủ chung với các sư cô

Sau gần 4 năm, bà Thoa cho biết mình dần nhận ra những dấu hiệu bất thường và cho rằng bản thân đã bị dẫn dắt và bị thao túng bởi niềm tin tâm linh.

“Sau khi nhận ra sự việc, tôi cảm thấy khủng hoảng tinh thần nghiêm trọng. Không chỉ tôi mà nhiều người thân, bạn bè từng tin tưởng đi theo cũng bị ảnh hưởng về kinh tế và tâm lý”, bà Thoa viết trong đơn.

Chính quyền địa phương nói gì?

Theo tìm hiểu của phóng viên, ông Trần Minh Thành hiện không thuộc bất kỳ cơ sở hay tổ chức tôn giáo chính thức nào quản lý.

Một số huynh đệ của ông Thành cho biết trước đây ông từng xuất gia nhưng do nhiều lần phạm giới vì chuyện ái tình nên đã xả giới hoàn tục.

Phóng viên cũng đến UBMTTQ xã Mỹ Sơn để xác minh thông tin. Ông Lê Phùng Sang, Phó Chủ tịch UBMTTQ xã (nguyên Trưởng Công an xã), cho biết địa phương không nhận được đăng ký tạm trú của ông Thành tại khu vực Nông trại Hồ Vàng. Và hàng chục căn nhà trong nông trại này đều lén xây dựng trái phép.

Theo ông Sang, khu vực được gọi là “Rừng Neem Thiện Thệ” do bà Minh tự đặt tên và từng có đơn xin xây dựng cơ sở tôn giáo nhưng không được cấp phép.

“Chính quyền đã nhiều lần làm việc và yêu cầu bà Minh chấm dứt các hoạt động mang tính chất cơ sở tôn giáo khi chưa được cho phép”, ông Sang cho biết.

Trong khi đó, khi phóng viên làm việc với ông Hồ Văn Vàng, người này cho rằng mình không nhận bất kỳ khoản tiền nào từ bà Thoa và không tham gia việc môi giới mua đất.

Tuy nhiên, theo các sao kê ngân hàng do bà Thoa cung cấp, đã có 4 giao dịch chuyển tiền từ tài khoản bà Thoa sang tài khoản của ông Vàng với tổng số tiền 600.000.000 đ, và 1 giao dịch từ tài khoản bà Thoa chuyển vào tài khoản bà Minh 100.000.000 đ. Cùng ngày chúng tôi đến chùa Diệu Ấn (phường Phan Rang, tỉnh Khánh Hòa) nơi bà Minh xuất gia để xác nhận thông tin thì được biết, bà Minh đã rời chùa từ hơn 10 năm trước sau khi sư bà qua đời để tu tự do và không còn liên lạc với nhà chùa nữa.

Cần làm rõ để tránh những hệ lụy xã hội

Từ những thông tin ban đầu thu thập được, vụ việc cho thấy dấu hiệu lợi dụng niềm tin tâm linh để tác động tâm lý và trục lợi.

Hiện bà Thoa đã gửi đơn đến các cơ quan chức năng đề nghị xem xét, làm rõ các giao dịch tài chính cũng như các hoạt động liên quan.

Các chuyên gia cho rằng, trong bối cảnh nhu cầu tìm kiếm đời sống tâm linh ngày càng lớn, người dân cần thận trọng khi tiếp cận những cá nhân tự xưng có khả năng đặc biệt hoặc đứng ra tổ chức sinh hoạt tôn giáo không rõ nguồn gốc.

Việc xác minh, làm rõ vụ việc không chỉ nhằm bảo vệ quyền lợi của người bị hại mà còn góp phần ngăn chặn tình trạng lợi dụng niềm tin tín ngưỡng để trục lợi, gây ảnh hưởng đến đời sống xã hội và hình ảnh của các tổ chức tôn giáo chân chính.

Người được gọi là Thích Nhuận Đạt không thuộc quản lý của Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Khánh Hòa

Liên quan đến vụ việc người được gọi là Thích Nhuận Đạt đang là nhân vật đang gây chú ý trên mạng xã hội những ngày qua, Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Khánh Hòa khẳng định người này không thuộc quản lý của đơn vị này.

Ngày 6-3, trao đổi với Tuổi Trẻ Online, Thượng tọa Thích Thiện Phước - Chánh thư ký Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Khánh Hòa - xác nhận người đàn ông được gọi là Thích Nhuận Đạt không thuộc sự quản lý của Giáo hội phật giáo Việt Nam tỉnh Khánh Hòa và Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Ninh Thuận (thời điểm chưa sáp nhập).

Trước đó, các thông tin trên mạng xã hội đều cho rằng người đàn ông được gọi là Thích Nhuận Đạt này sinh ra ở tỉnh Ninh Thuận (nay là Khánh Hòa).

Theo Thượng tọa Thích Thiện Phước, ông Nhuận Đạt đã hoàn tục (không còn tu hành - PV) vào tháng 10-2025, tên thật là Trần Minh Thành.

Thượng tọa Thích Thiện Phước cũng đánh giá những hành vi của người này được đăng tải trên mạng xã hội, nếu là sự thật, thì hoàn toàn không đúng với giới luật của Phật giáo.

Trong khi đó, thượng tá Nguyễn Minh Tuấn - Trưởng phòng Tham mưu, Công an tỉnh Khánh Hòa - cho biết các đơn vị nghiệp vụ công an tỉnh này sẽ kiểm tra sự việc nêu trên theo đúng quy định pháp luật.

     

Phùng Hiệu

https://phapluatvanhoa.com.vn/ban-doc/tin-vao-tam-linh-nguoi-phu-nu-roi-vao-vong-thao-tung-tinh-cam-tai-san-va-tinh-than/?fbclid=IwY2xjawQZJaFleHRuA2FlbQIxMQBzcnRjBmFwcF9pZBAyMjIwMzkxNzg4MjAwODkyAAEeCkBx25cRyrJvylG27gfsVc62UXONqAR77IbdO2m-hX6AvDr1XSF_KVLBkH4_aem_ZQwS2JFhX4rYdbg4nDrHJQ


...



---


BỔ SUNG I


2. Gắn với Tổng Biên tập Đồng Xuân Thụ


Mỹ Thoa đã thêm ảnh vào album: Nhuận Đạt,Chơn Giải,Hồ Văn Vàng,Tỉnh Pháp!!! — với Jimmy San và 
17 người khác
.

❤️Nguyên Phóng Viên Tạp Chí Môi Trường Đô Thị Việt Nam.
❤️Tốt nghiệp “Nghiệp Vụ Báo Chí - Truyền Thông” của HỘI NHÀ BÁO TP.HCM năm 2021.
❤️Nam Râu vào soi chị Tym tiếp đi cưng nè






https://www.facebook.com/story.php?story_fbid=10163917399189704&id=686989703&rdid=MCk2sl1n9F11uz8M#

1.


Để tôi và các huynh đệ có niềm tin tuyệt đối vào ông Nhuận Đạt (Trần Minh Thành) như một kẻ cuồng tín, mỗi ngày cô Chơn Giải (Hồ Thị Minh_vợ chính của ông Nhuận Đạt ở rừng Neem Thiện Thệ thôn Phú Thuận Xã Mỹ Sơn Huyện Ninh Sơn tỉnh Ninh Thuận cũ) đều ngợi khen, thần thánh hóa ông Nhuận Đạt đã chứng quả Thánh thứ nhất và tầng thiền thứ ba. Cô luôn kể những câu chuyện có phép màu được lan tỏa từ sự thiền định của ông Đạt cho các huynh đệ chúng tôi và các phật tử cùng nghe. Bên cạnh đó, cô Chơn Giải còn quảng bá hình ảnh ông Đạt như một vị Phật sống đến các phật tử địa phương và gợi ý cho họ đến nông trại mua nông sản và cúng dường cho cả nhóm, rồi cô ghi lại những hình ảnh cúng dường đó để khuyến khích sự phát tâm cúng dường từ huynh đệ chúng tôi.

Nghe lời cô Chơn Giải và đặt niềm tin tuyệt đối vào đức hạnh của ông Đạt, trong thời gian từ năm 2022 đến năm 2025, theo yêu cầu của ông Đạt, tôi nhiều lần cúng dường tiền của để xây dựng những khu Thất trong khuôn viên đất của ông Vàng tại Nông Trại Hồ Vàng (Hồ Văn Vàng em ruột Cô Chơn Giải ở xã Mỹ Sơn tỉnh Khánh Hoà mới), chúng tôi liên tục chuyển tiền cúng dường cho ông Nhuận Đạt, Hồ Văn Vàng và Cô Chơn Giải gần 1 tỷ đồng trong suốt thời gian đó (có sao kê chuyển khoản)
🆘
Huynh đệ chúng tôi còn đi xăm tên và xăm hình của ông Nhuận Đạt trên cơ thể mình. (Có hình ảnh kèm theo)…….

"To be continued…..

Bài viết của Nhuận Đạt


‼️
Để tôi và các huynh đệ có niềm tin tuyệt đối vào ông Nhuận Đạt (Trần Minh Thành) như một kẻ cuồng tín, mỗi ngày cô Chơn Giải (Hồ Thị Minh_vợ chính của ông Nhuận Đạt ở rừng Neem Thiện Thệ thôn Phú Thuận Xã Mỹ Sơn Huyện Ninh Sơn tỉnh Ninh Thuận cũ) đều ngợi khen, thần thánh hóa ông Nhuận Đạt đã chứng quả Thánh thứ nhất và tầng thiền thứ ba. Cô luôn kể những câu chuyện có phép màu được lan tỏa từ sự thiền định của ông Đạt cho các huynh đệ chúng tôi và các phật tử cùng nghe. Bên cạnh đó, cô Chơn Giải còn quảng bá hình ảnh ông Đạt như một vị Phật sống đến các phật tử địa phương và gợi ý cho họ đến nông trại mua nông sản và cúng dường cho cả nhóm, rồi cô ghi lại những hình ảnh cúng dường đó để khuyến khích sự phát tâm cúng dường từ huynh đệ chúng tôi.
Nghe lời cô Chơn Giải và đặt niềm tin tuyệt đối vào đức hạnh của ông Đạt, trong thời gian từ năm 2022 đến năm 2025, theo yêu cầu của ông Đạt, tôi nhiều lần cúng dường tiền của để xây dựng những khu Thất trong khuôn viên đất của ông Vàng tại Nông Trại Hồ Vàng (Hồ Văn Vàng em ruột Cô Chơn Giải ở xã Mỹ Sơn tỉnh Khánh Hoà mới), chúng tôi liên tục chuyển tiền cúng dường cho ông Nhuận Đạt, Hồ Văn Vàng và Cô Chơn Giải gần 1 tỷ đồng trong suốt thời gian đó (có sao kê chuyển khoản)
🆘
Huynh đệ chúng tôi còn đi xăm tên và xăm hình của ông Nhuận Đạt trên cơ thể mình. (Có hình ảnh kèm theo)…….
"To be continued…..”

https://www.facebook.com/story.php?story_fbid=4110285419283039&id=100009048631810&rdid=zx1zaqo9TzcPF3Fh#

...




---

BỔ SUNG II


1.

Linh Thíu Sơn là đỉnh núi thiêng Đất Phật ( Ấn Độ) – Đó là nơi Đức Phật thỉnh giảng đầu tiên bộ k kinh Đại Thửa Diệu Pháp Liên Hoa – Mình xin giới thiệu bút ký viết trong chuyến hành hương về ngọn núi thiêng cùng đoàn Nhà văn VN dự Liên hoan thơ Quốc tế ở Ấn Độ

Ko biết Thầy Nhuận Đạt trong bài viết của Mình có phải là nhà sư Nhuận Đạt đang gây xôn xao trên Mạng Xã hội!?


Đoàn nhà văn Việt Nam trong những ngày lưu lại Chùa Phật Quốc Tử ở Bồ Đề Đạo Tràng (Ấn Độ) như được sống trong khung cảnh thanh bình của một làng quê Việt Nam. Bước chân qua cổng Chùa tôi như lạc vào một khu vườn Việt với rất nhiều loại cây ăn trái như: Chuối, Xoài, Hồng, Đu đủ… và tiếng chim Cu Gáy gù, từng nhịp, tiếng kim, tiếng thổ nghe như vọng lại từ một thời xa lắc…

Thầy Nhuận Đạt - người trông coi chùa khi thầy Thích Huyền Diệu đi vắng là một người lịch lãm và giản dị. Tôi nhớ lại buổi đầu gặp thầy. Hôm đó chúng tôi ăn sáng xong đang ngồi uống trà ở bộ bàn ghế đá dưới giàn mướp hoa vàng thì thấy một người còn rất trẻ, vóc người nhỏ nhắn, mặc bộ quần áo bảo hộ lao động, đầu đội mũ len bước lại gần chào hỏi mọi người và ngồi xuống bàn ăn một bát mì tôm thật đơn giản. Đó là vị tiến sĩ Phật học tương lai chuẩn bị đi du học ở Pháp. Nhiều lần trong các cuốn sách của mình thầy Thích Huyền Diệu hay nhắc đến tình thương và lòng độ lượng: Sức mạnh và sự mầu nhiệm của cơ duyên mà thầy đã gặp trong chặng đường đời của mình. Thầy Nhuận Đạt kể rằng: Ngày thầy sang đây cũng là một cơ duyên, tình cờ gặp thầy Huyền Diệu và xin thầy ở lại nhà chùa. Sau đó được thầy Huyền Diệu cho đi học ở Trung Quốc, khi về trở lại chùa. Thầy Nhuận Đạt được thầy Huyền Diệu giao cho nắm toàn bộ tài chính, việc xây dựng chùa nhưng không bao giờ bị thất thoát. Trong những ngày ở Ấn Độ đoàn chúng tôi đi thăm các thánh địa liên quan đến cuộc đời Đức Phật, bao giờ người ta cũng buộc du khách để giày, dép bên ngoài bậc cửa. Thầy Nhuận Đạt có một cử chỉ mà đến bây giờ tôi vẫn còn ấn tượng: Thường, thầy là người ở lại sau cùng xếp mấy bộ giày, dép của chúng tôi thành một hàng ngang ngay ngắn với một câu nói thật vui vẻ: “Người Việt Nam ta bao giờ cũng đàng hoàng, chững chạc, chung một hàng ngũ”. Buổi tối thầy lên phòng của đoàn chúng tôi trò chuyện, đọc thơ và hát trong dãy nhà dành cho khách. Ở đây ba người được bố trí một phòng, đặc biệt là không có điều hòa và lắp nóng lạnh ở nhà tắm, mặc dù có điện. Ngoài góc vườn chùa có một chảo nước to đun sôi suốt ngày, ai tắm thì ra xách nước nóng về phòng mình. Trong phòng các cánh cửa và cửa sổ đều chăng lưới sắt dày chống muỗi. Khi đoàn đi đâu xa vài ngày tất cả hành lý đều được đưa ra để ngoài cửa phòng, không bao giờ bị mất. Các đoàn khách hành hương về đây ở trong nhà chùa phần đông là các Phật tử phụ nữ. Đến bữa họ tự nguyện xuống nhà bếp nấu các món ăn chay phục vụ chung cho cả nhà chùa.
Trong chương trình của đoàn chúng tôi có một điểm đến ai cũng háo hức là lên đỉnh núi thiêng Linh Thứu Sơn. Đỉnh núi linh thiêng này đánh dấu nơi Đức Phật thuyết giảng bộ kinh, Đại Thừa Diệu Pháp Liên Hoa mà ngày nay thu hút rất nhiều người lạy và trì kinh Pháp Hoa, nơi đây nhiều khách hành hương đến viếng. Một điều làm cho chúng tôi tò mò là nhân vật nhà sư Huyền Trang Đường Tam Trạng trong bộ tiểu thuyết nổi tiếng “Tây Du Ký” xưa kia cũng đã từng đến chiêm bái Linh Thứu Sơn và mô tả nơi này rất rõ trong bộ ký sự của mình. Chúng tôi thuê xe ô tô cùng thầy Nhuận Đạt đến núi thiêng cách chùa Phật Quốc Tử 80 cây số. Thầy Nhuận Đạt ngồi ghế trên tay lần chùm tràng hạt và thiu thiu ngủ thật an nhiên khi trở lại cõi Phật vô biên. Thầy mặc bộ quần áo nâu tu hành, đi đôi dép nhẹ mỏng, quàng trên lưng chiếc ba lô nhỏ trông thật nhanh nhẹn và đặc biệt nụ cười tươi tắn luôn thường trực giọng nói êm ả nhỏ nhẹ nhưng lại dí dỏm sâu sắc. Dưới chân dãy núi Linh Thứu Sơn là một bãi đất rộng để đỗ xe, có hàng quán ăn uống giải khát giống như dưới chân núi Yên Tử lên Thiền viện Trúc Lâm. Có một điều tôi nhận ra rằng ở quanh các di tích liên quan đến cuộc đời Đức Phật dân rất nghèo. Ở đây có rất nhiều người làm đủ các thứ dịch vụ, cũng có cảnh chèo kéo khách mua quà lưu niệm, có cả người tàn tật lê lết bên đường ăn xin, nhưng cư xử của họ vừa phải, chỉ cần khéo léo chối từ là họ buông bám một cách vui vẻ. Ở đây cũng có dịch vụ đổi tiền với những tập tiền mệnh giá nhỏ in hình Thánh Cam Địa (Mahat gandho) nhưng hầu khắp di tích không thấy ai đem tiền rải lung tung trong nơi thờ tự hay trên tượng thờ. Thật ngẫu nhiên ở đây tôi bắt gặp một chàng trai Ấn Độ gầy, nhỏ đang sử dụng chiếc xe lôi làm phương tiện kiếm sống, trên đó mang dòng “Lạc khoản”: Quà từ thiện từ Việt Nam kèm danh tính của một người họ Phạm. Anh bạn trẻ người Ấn biết có đoàn Việt Nam liền chỉ vào cái biển có chữ “Lạc khoản” và nở nụ cười rất thánh thiện. Người Ấn Độ rất hay cười. Nụ cười tươi tắn như đóa hoa trắng nở trên gương mặt Ấn đặc trưng có nước da nâu bóng và sống mũi thẳng với đôi mắt sâu, xanh vừa mơ mộng vừa đắm đuối.

Ngày trước thầy trò Huyền Trang phải mất 17 năm (629 - 645) mới từ Tràng An kinh đô đời Đường bên Trung Hoa đến Tây Trúc thỉnh kinh đã lưu lại đỉnh núi thiêng Linh Thứu Sơn này 6 tháng. Con đường dẫn lên núi được xây nhiều bậc đá đi lại trăm thước lại có nền tháp cũ đánh dấu địa điểm ngày xưa nhà vua xuống kiệu và tự đi bộ lên núi Linh Thứu Sơn vấn an Đức Phật. Qua khỏi nơi này khoảng 400m có một nền cũ của tháp treo bảng ghi: “Đây là chỗ nhà vua kêu đoàn tùy tùng rút lui để một mình lên diện kiến Đức Phật”. Thầy Nhuận Đạt bảo đoàn chúng tôi dừng chặng nghỉ chân ở giữa quãng đường leo núi có một khoảng đất vuông vắn xây bờ tường thấp cho khách ngồi nghỉ giải lao và thầy mua một túm quả nhỏ như những quả táo xanh chia cho mọi người. Vị chát hơi chua tan dần trong miệng xua đi cái oi nồng của thời tiết. Thứ quả này tôi không biết tên nhưng nghe nói được trồng nhiều dọc đường lên đỉnh núi thiêng và dân cư ở đây hái bán cho khách qua đường. Chúng tôi cũng đã dừng chân chiêm bái các động thiền định của những đại đệ tử Đức Phật như An Nan, Đại Ca Diếp, Xóa Lợi Phất … ngày nay vẫn còn lại những cửa động bằng đá mà nhiều Phật tử đến hành hương giát vàng lấp lánh. Thường, các vòm hang rất thấp bên trong có tượng và bàn thờ Phật người vào phải cúi khom lưng. Tôi gặp ở đây nhiều hang động rất giống hang Khổ Hạnh Lâm mà Đức Phật từng ngồi tọa thiền khi chưa giác ngộ. Trong các hang này có những ngọn nến lung linh soi lên vách hang ám khói màu đen. Nhờ thầy Nhuận Đạt biết tiếng Hin - đi nên hướng dẫn cho chúng tôi khi tiếp xúc với người Ấn trông có vẻ như đang canh giữ các cửa hang này không thì cũng rất phiền toái, bởi các phong tục lạ lẫm đôi khi phải giải quyết bằng đồng tiền Ru - bi mệnh giá nhỏ nhưng với người dân nghèo ở đây đã là một tài sản quan trọng với họ. Tới một ngã ba trên chặng đường gần đến đỉnh Linh Thứu Sơn, thầy Nhuận Đạt kể cho chúng tôi nghe về câu chuyện sát hại Đức Phật không thành. Ở chốn ngã rẽ đó có một con đường đâm thẳng qua dãy núi dẫn lên hương thất Đức Phật. Lần đó Đề Bà Đạt Đa liên kết với những thế lực khác tìm cách mưu hại Phật. Hai thích khách được thuê lên núi giết ngài, nhưng khi đặt chân tới hương thất mấy lần họ rút gươm ra rồi lại tra vào vỏ không sao đang tâm hạ thủ. Cuối cùng hai người đặt gươm kề bên nơi Phật đang ngồi tọa thiền cung kính cúi lạy ngài và ôm mặt khóc. Những người này thú thật được thuê đến đây giết Phật nhưng không thể ra tay vì cảm nhận sức mạnh tình thương của Đức Phật lan tỏa quá lớn. Đức Phật an ủi họ rằng ở đời ai cũng có lúc sai lầm nay họ đã ăn năn hối cải thì mọi tội lỗi đều được bỏ qua. Ngài lại ân cần dặn dò khi trở xuống đừng theo con đường cũ bởi vì nếu thấy họ ra về tay không thì những kẻ thuê mướn sẽ thủ tiêu ngay. Hai người này nghe theo lời Phật và khi xuống tới ngã ba thay vì đi đường cũ họ rẽ sang đường khác. Đoàn chúng tôi lên đến đỉnh núi thiêng phải đi dưới những chùm dây chăng cờ phướn đủ các sắc màu, nhiều nhất vẫn là ngũ sắc. Những lá cờ hình chữ nhật trên đó có chép những câu kinh nhà Phật bay phần phật trong gió. Hương thất Đức Phật trên đỉnh Linh Thứu Sơn là một khu đất bằng hình chữ nhật, xung quanh xây dựng lớp gạch đỏ cao khoảng 1 m. Ở giữa có một trụ đứng cũng xây bằng gạch để cho các đoàn khách đặt đồ lễ thờ. Hàng gạch xây có trổ cửa khoảng 2m để khách hành hương đi vào trong làm lễ. Nền hương thất cũng lát bằng gạch đất đỏ nung.
Trên đỉnh núi thiêng thật lộng gió, nhìn khắp bốn phía không khí an lành. Gần đó có một cửa hang xuyên sâu vào lòng núi. Chúng tôi theo thầy Nhuận Đạt đi vòng quanh hương thất Đức Phật bảy vòng hai tay chắp cung kính cầu nguyện tâm hồn thật thanh thản. Trên đỉnh núi thiêng thầy Nhuận Đạt lấy trong ba lô nhỏ của mình cho mỗi người một vòng tràng hạt nhỏ như vòng cườm đeo vào cổ tay thật xinh xắn. Riêng nhà thơ nữ Đặng Thị Thanh Hương duy nhất trong đoàn được thầy tặng thêm một vòng, một cử chỉ văn hóa thật lịch lãm và rất Á Đông. Chúng tôi thắp hương trầm khẩn nguyện. Ở Ấn độ có một loại hương trầm đặc biệt. Cây hương xe bằng bột trầm chứ không có lõi tre bên trong. Hương màu đen và hương vàng rất thơm cháy đến tận gốc mà không gãy không tắt, hương trầm thoang thoảng mà ta có cảm giác nếm được vị ngọt nữa. Tôi không ngờ vị Đức Phật lại tọa thiền ở một nơi hoang vắng quá đơn giản thế này. Ở đây không một mái che, không một nét hoa văn chạm trổ. Cạnh đó là những tảng đá phẳng như mời chúng tôi ngồi lên đó tọa thiền. Khi lên đến đỉnh núi thiêng tôi có cảm giác tâm trí mình thật thanh thản lạ lùng, người cứ nhẹ nhõm như trôi bềnh bồng. Trên vòm hang ở nơi này có rất nhiều Khỉ. Những chú Khỉ vươn tay nhặt quà của khách hành hương cho thật thân thiện và gần gũi. Tôi lại liên tưởng đến hình ảnh Tôn Ngộ Không trong “Tây Du Ký”. Phải chăng hình ảnh những chú Khỉ lông vàng này đã gợi cho tiểu thuyết gia Ngô Thừa Ân sáng tạo hình ảnh Tề Thiên Đại Thánh thật sinh động. Khi xuống đến chân núi Thầy Nhuận Đạt mời mọi người thưởng thức món bánh mì Ấn Độ áp chảo nướng bằng độ nóng của ngọn lửa với một thứ nước xúp bột Ca-Ri đặc trưng của món ăn Ấn Độ trong một quán hàng bình dân. Thầy gọi hai loại bánh: Bánh mì trắng và bánh mì đèn. Mì trắng dẻo hơn, ngon hơn và dĩ nhiên là đắt hơn. Thầy ăn bánh mì đen trước khi chuyển sang mì trắng, thầy bảo: Đời người trước khổ sướng sau mới hay, ăn cái không ngon trước đến khi ăn cái ngon mới thấy thú vị, ngược lại thì mì đen sẽ thừa ra rất lãng phí. Ăn xong thầy rủ đoàn nhà văn chúng tôi sang tắm nước nóng ở nhà tắm công cộng gần đó, một cái nhà tắm lộ thiên to xây tầng bậc có nhiều tầng khác nhau, đổ từ khe núi nước nóng xuống.

Thầy Nhuận Đạt giải thích tầng lớp thượng lưu được tắm ở ngăn ô trên cùng đầu nguồn suối nước nóng, dĩ nhiên là vé vào cửa cũng đắt hơn. Phía dưới cùng là một cái hồ cho dân nghèo tắm tự do không mất tiền. Thì ra xã hội Ấn Độ vẫn đang còn tồn tại các tầng lớp thứ bậc phân chia giàu nghèo khá rõ. Một điều kỳ lạ tôi thấy ở các nơi còn lưu giữ các dấu tích của Đức Phật ít có cảnh thu tiền vé quá cao. Khi vào thăm viếng cũng ít có hòm công đức như ở các đền chùa bên ta. Có những nơi du khách tự nguyện bước vào không có người soát vé. An ninh ở đây dường như là một sự tự giác. Tuyệt đối không có hàng quán bán các loại bia rượu, giải khát có cồn. Con người Ấn Độ điềm đạm, lặng lẽ và trông đôi mắt của họ tôi thấy cả sâu thẳm Đức tin. Hình như đôi mắt ấy lúc nào cũng nhìn lên như có chút gì vô vọng hơn là khát vọng, nhìn về đỉnh núi thiêng Linh Thứu Sơn với một sự an nhiên điềm tĩnh, họ đang sống bằng nội tâm với cả một bề dày lịch sử mà không cần phải tô điểm, khuếch đại. Có một ngọn Linh Thứu Sơn ngày trong tâm linh của họ…







https://www.facebook.com/ngoc.phu.73113/posts/pfbid021hNhFoG1e9mHQN6mmmfe4wvcb3g3z7SaTsBYuENQsZYQSX8Wq3bejYCVtYgqFqXWl



...

Lên đỉnh núi thiêng đất Phật

18/09/2013 03:09

Đoàn nhà văn Việt Nam trong những ngày lưu lại Chùa Phật Quốc Tử ở Bồ Đề Đạo Tràng (Ấn Độ) như được sống trong khung cảnh thanh bình của một làng quê Việt Nam. Bước chân qua cổng Chùa tôi như lạc vào một khu vườn Việt với rất nhiều loại cây ăn trái như: Chuối, Xoài, Hồng, Đu đủ… và tiếng chim Cu Gáy gù, từng nhịp, tiếng kim, tiếng thổ nghe như vọng lại từ một thời xa lắc…

Đoàn nhà văn Việt Nam trong những ngày lưu lại Chùa Phật Quốc Tử ở Bồ Đề Đạo Tràng (Ấn Độ) như được sống trong khung cảnh thanh bình của một làng quê Việt Nam. Bước chân qua cổng Chùa tôi như lạc vào một khu vườn Việt với rất nhiều loại cây ăn trái như: Chuối, Xoài, Hồng, Đu đủ… và tiếng chim Cu Gáy gù, từng nhịp, tiếng kim, tiếng thổ nghe như vọng lại từ một thời xa lắc…

Cầu nguyện ở hương thất Đức Phật


Thầy Nhuận Đạt - người trông coi chùa khi thầy Thích Huyền Diệu đi vắng là một người lịch lãm và giản dị. Tôi nhớ lại buổi đầu gặp thầy. Hôm đó chúng tôi ăn sáng xong đang ngồi uống trà ở bộ bàn ghế đá dưới giàn mướp hoa vàng thì thấy một người còn rất trẻ, vóc người nhỏ nhắn, mặc bộ quần áo bảo hộ lao động, đầu đội mũ len bước lại gần chào hỏi mọi người và ngồi xuống bàn ăn một bát mì tôm thật đơn giản. Đó là vị tiến sĩ Phật học tương lai chuẩn bị đi du học ở Pháp. Nhiều lần trong các cuốn sách của mình thầy Thích Huyền Diệu hay nhắc đến tình thương và lòng độ lượng: Sức mạnh và sự mầu nhiệm của cơ duyên mà thầy đã gặp trong chặng đường đời của mình. Thầy Nhuận Đạt kể rằng: Ngày thầy sang đây cũng là một cơ duyên, tình cờ gặp thầy Huyền Diệu và xin thầy ở lại nhà chùa. Sau đó được thầy Huyền Diệu cho đi học ở Trung Quốc, khi về trở lại chùa. Thầy Nhuận Đạt được thầy Huyền Diệu giao cho nắm toàn bộ tài chính, việc xây dựng chùa nhưng không bao giờ bị thất thoát. Trong những ngày ở Ấn Độ đoàn chúng tôi đi thăm các thánh địa liên quan đến cuộc đời Đức Phật, bao giờ người ta cũng buộc du khách để giày, dép bên ngoài bậc cửa. Thầy Nhuận Đạt có một cử chỉ mà đến bây giờ tôi vẫn còn ấn tượng: Thường, thầy là người ở lại sau cùng xếp mấy bộ giày, dép của chúng tôi thành một hàng ngang ngay ngắn với một câu nói thật vui vẻ: “Người Việt Nam ta bao giờ cũng đàng hoàng, chững chạc, chung một hàng ngũ”. Buổi tối thầy lên phòng của đoàn chúng tôi trò chuyện, đọc thơ và hát trong dãy nhà dành cho khách. Ở đây ba người được bố trí một phòng, đặc biệt là không có điều hòa và lắp nóng lạnh ở nhà tắm, mặc dù có điện. Ngoài góc vườn chùa có một chảo nước to đun sôi suốt ngày, ai tắm thì ra xách nước nóng về phòng mình. Trong phòng các cánh cửa và cửa sổ đều chăng lưới sắt dày chống muỗi. Khi đoàn đi đâu xa vài ngày tất cả hành lý đều được đưa ra để ngoài cửa phòng, không bao giờ bị mất. Các đoàn khách hành hương về đây ở trong nhà chùa phần đông là các Phật tử phụ nữ. Đến bữa họ tự nguyện xuống nhà bếp nấu các món ăn chay phục vụ chung cho cả nhà chùa.

Trong chương trình của đoàn chúng tôi có một điểm đến ai cũng háo hức là lên đỉnh núi thiêng Linh Thứu Sơn. Đỉnh núi linh thiêng này đánh dấu nơi Đức Phật thuyết giảng bộ kinh, Đại Thừa Diệu Pháp Liên Hoa mà ngày nay thu hút rất nhiều người lạy và trì kinh Pháp Hoa, nơi đây nhiều khách hành hương đến viếng. Một điều làm cho chúng tôi tò mò là nhân vật nhà sư Huyền Trang Đường Tam Trạng trong bộ tiểu thuyết nổi tiếng “Tây Du Ký” xưa kia cũng đã từng đến chiêm bái Linh Thứu Sơn và mô tả nơi này rất rõ trong bộ ký sự của mình. Chúng tôi thuê xe ô tô cùng thầy Nhuận Đạt đến núi thiêng cách chùa Phật Quốc Tử 80 cây số. Thầy Nhuận Đạt ngồi ghế trên tay lần chùm tràng hạt và thiu thiu ngủ thật an nhiên khi trở lại cõi Phật vô biên. Thầy mặc bộ quần áo nâu tu hành, đi đôi dép nhẹ mỏng, quàng trên lưng chiếc ba lô nhỏ trông thật nhanh nhẹn và đặc biệt nụ cười tươi tắn luôn thường trực giọng nói êm ả nhỏ nhẹ nhưng lại dí dỏm sâu sắc. Dưới chân dãy núi Linh Thứu Sơn là một bãi đất rộng để đỗ xe, có hàng quán ăn uống giải khát giống như dưới chân núi Yên Tử lên Thiền viện Trúc Lâm. Có một điều tôi nhận ra rằng ở quanh các di tích liên quan đến cuộc đời Đức Phật dân rất nghèo. Ở đây có rất nhiều người làm đủ các thứ dịch vụ, cũng có cảnh chèo kéo khách mua quà lưu niệm, có cả người tàn tật lê lết bên đường ăn xin, nhưng cư xử của họ vừa phải, chỉ cần khéo léo chối từ là họ buông bám một cách vui vẻ. Ở đây cũng có dịch vụ đổi tiền với những tập tiền mệnh giá nhỏ in hình Thánh Cam Địa (Mahat gandho) nhưng hầu khắp di tích không thấy ai đem tiền rải lung tung trong nơi thờ tự hay trên tượng thờ. Thật ngẫu nhiên ở đây tôi bắt gặp một chàng trai Ấn Độ gầy, nhỏ đang sử dụng chiếc xe lôi làm phương tiện kiếm sống, trên đó mang dòng “Lạc khoản”: Quà từ thiện từ Việt Nam kèm danh tính của một người họ Phạm. Anh bạn trẻ người Ấn biết có đoàn Việt Nam liền chỉ vào cái biển có chữ “Lạc khoản” và nở nụ cười rất thánh thiện. Người Ấn Độ rất hay cười. Nụ cười tươi tắn như đóa hoa trắng nở trên gương mặt Ấn đặc trưng có nước da nâu bóng và sống mũi thẳng với đôi mắt sâu, xanh vừa mơ mộng vừa đắm đuối.

Ngày trước thầy trò Huyền Trang phải mất 17 năm (629 - 645) mới từ Tràng An kinh đô đời Đường bên Trung Hoa đến Tây Trúc thỉnh kinh đã lưu lại đỉnh núi thiêng Linh Thứu Sơn này 6 tháng. Con đường dẫn lên núi được xây nhiều bậc đá đi lại trăm thước lại có nền tháp cũ đánh dấu địa điểm ngày xưa nhà vua xuống kiệu và tự đi bộ lên núi Linh Thứu Sơn vấn an Đức Phật. Qua khỏi nơi này khoảng 400m có một nền cũ của tháp treo bảng ghi: “Đây là chỗ nhà vua kêu đoàn tùy tùng rút lui để một mình lên diện kiến Đức Phật”. Thầy Nhuận Đạt bảo đoàn chúng tôi dừng chặng nghỉ chân ở giữa quãng đường leo núi có một khoảng đất vuông vắn xây bờ tường thấp cho khách ngồi nghỉ giải lao và thầy mua một túm quả nhỏ như những quả táo xanh chia cho mọi người. Vị chát hơi chua tan dần trong miệng xua đi cái oi nồng của thời tiết. Thứ quả này tôi không biết tên nhưng nghe nói được trồng nhiều dọc đường lên đỉnh núi thiêng và dân cư ở đây hái bán cho khách qua đường. Chúng tôi cũng đã dừng chân chiêm bái các động thiền định của những đại đệ tử Đức Phật như An Nan, Đại Ca Diếp, Xóa Lợi Phất … ngày nay vẫn còn lại những cửa động bằng đá mà nhiều Phật tử đến hành hương giát vàng lấp lánh. Thường, các vòm hang rất thấp bên trong có tượng và bàn thờ Phật người vào phải cúi khom lưng. Tôi gặp ở đây nhiều hang động rất giống hang Khổ Hạnh Lâm mà Đức Phật từng ngồi tọa thiền khi chưa giác ngộ. Trong các hang này có những ngọn nến lung linh soi lên vách hang ám khói màu đen. Nhờ thầy Nhuận Đạt biết tiếng Hin - đi nên hướng dẫn cho chúng tôi khi tiếp xúc với người Ấn trông có vẻ như đang canh giữ các cửa hang này không thì cũng rất phiền toái, bởi các phong tục lạ lẫm đôi khi phải giải quyết bằng đồng tiền Ru - bi mệnh giá nhỏ nhưng với người dân nghèo ở đây đã là một tài sản quan trọng với họ. Tới một ngã ba trên chặng đường gần đến đỉnh Linh Thứu Sơn, thầy Nhuận Đạt kể cho chúng tôi nghe về câu chuyện sát hại Đức Phật không thành. Ở chốn ngã rẽ đó có một con đường đâm thẳng qua dãy núi dẫn lên hương thất Đức Phật. Lần đó Đề Bà Đạt Đa liên kết với những thế lực khác tìm cách mưu hại Phật. Hai thích khách được thuê lên núi giết ngài, nhưng khi đặt chân tới hương thất mấy lần họ rút gươm ra rồi lại tra vào vỏ không sao đang tâm hạ thủ. Cuối cùng hai người đặt gươm kề bên nơi Phật đang ngồi tọa thiền cung kính cúi lạy ngài và ôm mặt khóc. Những người này thú thật được thuê đến đây giết Phật nhưng không thể ra tay vì cảm nhận sức mạnh tình thương của Đức Phật lan tỏa quá lớn. Đức Phật an ủi họ rằng ở đời ai cũng có lúc sai lầm nay họ đã ăn năn hối cải thì mọi tội lỗi đều được bỏ qua. Ngài lại ân cần dặn dò khi trở xuống đừng theo con đường cũ bởi vì nếu thấy họ ra về tay không thì những kẻ thuê mướn sẽ thủ tiêu ngay. Hai người này nghe theo lời Phật và khi xuống tới ngã ba thay vì đi đường cũ họ rẽ sang đường khác. Đoàn chúng tôi lên đến đỉnh núi thiêng phải đi dưới những chùm dây chăng cờ phướn đủ các sắc màu, nhiều nhất vẫn là ngũ sắc. Những lá cờ hình chữ nhật trên đó có chép những câu kinh nhà Phật bay phần phật trong gió. Hương thất Đức Phật trên đỉnh Linh Thứu Sơn là một khu đất bằng hình chữ nhật, xung quanh xây dựng lớp gạch đỏ cao khoảng 1 m. Ở giữa có một trụ đứng cũng xây bằng gạch để cho các đoàn khách đặt đồ lễ thờ. Hàng gạch xây có trổ cửa khoảng 2m để khách hành hương đi vào trong làm lễ. Nền hương thất cũng lát bằng gạch đất đỏ nung.

Tác giả cùng thầy Nhuận Đạt
Tác giả cùng thầy Nhuận Đạt

Trên đỉnh núi thiêng thật lộng gió, nhìn khắp bốn phía không khí an lành. Gần đó có một cửa hang xuyên sâu vào lòng núi. Chúng tôi theo thầy Nhuận Đạt đi vòng quanh hương thất Đức Phật bảy vòng hai tay chắp cung kính cầu nguyện tâm hồn thật thanh thản. Trên đỉnh núi thiêng thầy Nhuận Đạt lấy trong ba lô nhỏ của mình cho mỗi người một vòng tràng hạt nhỏ như vòng cườm đeo vào cổ tay thật xinh xắn. Riêng nhà thơ nữ Đặng Thị Thanh Hương duy nhất trong đoàn được thầy tặng thêm một vòng, một cử chỉ văn hóa thật lịch lãm và rất Á Đông. Chúng tôi thắp hương trầm khẩn nguyện. Ở Ấn độ có một loại hương trầm đặc biệt. Cây hương xe bằng bột trầm chứ không có lõi tre bên trong. Hương màu đen và hương vàng rất thơm cháy đến tận gốc mà không gãy không tắt, hương trầm thoang thoảng mà ta có cảm giác nếm được vị ngọt nữa. Tôi không ngờ vị Đức Phật lại tọa thiền ở một nơi hoang vắng quá đơn giản thế này. Ở đây không một mái che, không một nét hoa văn chạm trổ. Cạnh đó là những tảng đá phẳng như mời chúng tôi ngồi lên đó tọa thiền. Khi lên đến đỉnh núi thiêng tôi có cảm giác tâm trí mình thật thanh thản lạ lùng, người cứ nhẹ nhõm như trôi bềnh bồng. Trên vòm hang ở nơi này có rất nhiều Khỉ. Những chú Khỉ vươn tay nhặt quà của khách hành hương cho thật thân thiện và gần gũi. Tôi lại liên tưởng đến hình ảnh Tôn Ngộ Không trong “Tây Du Ký”. Phải chăng hình ảnh những chú Khỉ lông vàng này đã gợi cho tiểu thuyết gia Ngô Thừa Ân sáng tạo hình ảnh Tề Thiên Đại Thánh thật sinh động. Khi xuống đến chân núi Thầy Nhuận Đạt mời mọi người thưởng thức món bánh mì Ấn Độ áp chảo nướng bằng độ nóng của ngọn lửa với một thứ nước xúp bột Ca-Ri đặc trưng của món ăn Ấn Độ trong một quán hàng bình dân. Thầy gọi hai loại bánh: Bánh mì trắng và bánh mì đèn. Mì trắng dẻo hơn, ngon hơn và dĩ nhiên là đắt hơn. Thầy ăn bánh mì đen trước khi chuyển sang mì trắng, thầy bảo: Đời người trước khổ sướng sau mới hay, ăn cái không ngon trước đến khi ăn cái ngon mới thấy thú vị, ngược lại thì mì đen sẽ thừa ra rất lãng phí. Ăn xong thầy rủ đoàn nhà văn chúng tôi sang tắm nước nóng ở nhà tắm công cộng gần đó, một cái nhà tắm lộ thiên to xây tầng bậc có nhiều tầng khác nhau, đổ từ khe núi nước nóng xuống.

Thầy Nhuận Đạt giải thích tầng lớp thượng lưu được tắm ở ngăn ô trên cùng đầu nguồn suối nước nóng, dĩ nhiên là vé vào cửa cũng đắt hơn. Phía dưới cùng là một cái hồ cho dân nghèo tắm tự do không mất tiền. Thì ra xã hội Ấn Độ vẫn đang còn tồn tại các tầng lớp thứ bậc phân chia giàu nghèo khá rõ. Một điều kỳ lạ tôi thấy ở các nơi còn lưu giữ các dấu tích của Đức Phật ít có cảnh thu tiền vé quá cao. Khi vào thăm viếng cũng ít có hòm công đức như ở các đền chùa bên ta. Có những nơi du khách tự nguyện bước vào không có người soát vé. An ninh ở đây dường như là một sự tự giác. Tuyệt đối không có hàng quán bán các loại bia rượu, giải khát có cồn. Con người Ấn Độ điềm đạm, lặng lẽ và trông đôi mắt của họ tôi thấy cả sâu thẳm Đức tin. Hình như đôi mắt ấy lúc nào cũng nhìn lên như có chút gì vô vọng hơn là khát vọng, nhìn về đỉnh núi thiêng Linh Thứu Sơn với một sự an nhiên điềm tĩnh, họ đang sống bằng nội tâm với cả một bề dày lịch sử mà không cần phải tô điểm, khuếch đại. Có một ngọn Linh Thứu Sơn ngày trong tâm linh của họ…

Bút ký: NGUYỄN NGỌC PHÚ


https://baolamdong.vn/len-dinh-nui-thieng-dat-phat-288782.html

...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Khi sử dụng tiếng Việt, bạn cần viết tiếng Việt có dấu, ngôn từ dung dị mà lại không dung tục. Có thể đồng ý hay không đồng ý, nhưng hãy đưa chứng lí và cảm tưởng thực sự của bạn.

LƯU Ý: Blog đặt ở chế độ mở, không kiểm duyệt bình luận. Nếu nhỡ tay, cũng có thể tự xóa để viết lại. Nhưng những bình luận cảm tính, lạc đề, trái thuần phong mĩ tục, thì sẽ bị loại khỏi blog và ghi nhớ spam ở cuối trang.

Ghi chú (tháng 11/2016): Từ tháng 6 đến tháng 11/2016, hàng ngày có rất nhiều comment rác quảng cáo (bán hàng, rao vặt). Nên từ ngày 09/11/2016, có lúc blog sẽ đặt chế độ kiểm duyệt, để tự động loại bỏ rác.