Home

Home
Nắng thì cày ruộng, mưa thì đọc sách

16/11/2014

Chuyện đi liên hệ công việc của bạn trẻ ở Tây Nguyên (tháng 11/2014)

Tâm sự của bạn Tây Nguyên Xanh (tức Hạt Vừng Lép) - một cử nhân ở Tây Nguyên hiện đang trong thời gian đi xin việc.


Chép lại nguyên xi (từ đây trở xuống).

---

ĐI GẶP ĐĨ

Thứ Bảy, ngày 15 tháng 11 năm 2014
Kể từ ngày nhổm đít khỏi cái ghế giảng đường, về nhà, em nằm phơi váy ngay chính thất để xem ti vi, hóng chuyện Facebook thì nhà em đông khách hẳn. Không phải trai đến tán em đâu, tuyền anh Cò chị Vạc. Tuy nhiên lâu lâu vẫn phải giũ váy rồi mặc vào để mò xuống tận hang ổ của gia đình Cò Vạc. Sáng nay là một ví dụ.
Tác giả ảnh: Đỗ Dương Tuấn

Em cùng bu em chạy sấp ngửa 37 cây số đến nhà một thằng Cò. Sư nó, chúng nó là bạn nghe đâu thân lắm lằm lăm của bu em. Là cái mồm chúng nó nói thế chứ bu em nói tin lời chúng nó thì bán thóc giống mà ăn. Đáng nhẽ là không đi đâu nhưng mà nó cứ gọi nhành nhạch, nói khinh nhau hay sao mà mời xuống nhà chơi, tiện thể bàn về cái suất việc đang dành cho bé Tây mà không chịu xuống. Ờ thì xuống! Hai bu con lóp ngóp vào nhà bạn “lắm tốt và tùm tum chữ vàng”. Ngồi chưa nóng đít, anh chồng véo von nói ối cháu Tây đây à. Xinh xinh thế. Có chịu làm con dâu chú không nào. Hờ hờ. Em nghe có vẻ thích rồi đây. Em đang ế mà. Nhưng nghe câu tiếp mới dễ nổi quạu. Lão nói muốn làm dâu nhà chú thì phải có việc đã nhé. Nào hồ sơ đâu, chú xem chút. Gớm, có ai như mẹ mày, để con ở không mấy năm trời rồi. Thời buổi này nghề ngỗng không có, dễ làm ma không chồng lắm đấy. Nghe mà em sém săc nước, suýt phun vào mặt lão ấy.

Lúc này bà vợ mới lọ mọ từ nhà bếp lên, thái độ như con buôn há mõm chào hàng. Mụ la làng la xóm kêu trời đất quỷ thần ơi, phải mấy năm không gặp em (bu em) rồi đấy. Uống nước, ăn bánh đi em. Cà kê hái xong chưa em nhỉ? Bu em bảo dạ chưa. Mụ lại trình bày tiếp là chị nghe anh nhà nói trường trung cấp dạy nghề Tôn Đức Thắng của tỉnh Bình Phước mới có một cô giáo đánh tiếng xin chuyển trường. Nghe tin ấy, chị nghĩ ngay đến con gái em. Gớm, chị thương cháu thật luôn ấy. Lận đận quá nhỉ? Thời cơ đến rồi, chộp đi em. Bu em thật thà bảo nói thật là nhà em nay cạn vốn, anh chị lo cho cháu nó chân cứng đá mềm rồi thì chúng em bán hết cà phê mùa này gửi cho anh chị.

Ông chồng ngắt lời với vẻ oán thán, ối em ơi, đừng nặng về chuyện tiền nong quá. Tinh cảm là chính thôi em ạ. Cơ hội lần này thì ngàn năm có một, anh dành hết cho con em. Anh chẳng muốn ứng tiền của em trước đâu nhưng mà phải rải tiền theo mương máng em ạ. Ông sếp nào hả mồm thì phải tọng tiền cho nó ngay. Thôi thì anh chỉ lấy trước 180 triệu thôi em ạ. Nói vậy chứ mình cũng phải đưa một ít cho cái cô kia để cô ấy làm công tác bàn giao cho sớm chứ em nhỉ. Em ngồi hóng chuyện mà thầm nghĩ thế ra cô kia bán nghề à? Là ví dụ cô ấy lấy tiền. Ì xèo mãi, chúng em chẳng chịu chi tiền. Thế là “to say goodbye” nhau.

Nhờ ơn những kẻ đĩ mồm kia mà được hứng một cơn mưa ướt nhẹp. Em phải giặt đồ đẹp cho nó khỏi mốc. Bu em tốn nửa ngày công hái cà phê, cộng thêm tốn 2 lít xăng xe máy. Vị chi là cũng ngót ngét một trăm nghìn phí tổn đi gặp đĩ. Những được cái là biết hết tò mò đĩ là ai. he he

 Buôn Ama Thuột, 15/11/2014
Tây Nguyên Xanh
http://vunglep.blogspot.jp/2014/11/i-gap-i.html

Chịu trách nhiệm nội dung: Tây Nguyên Xanh. Mọi sao chép xin hãy để nguồn bài viết là http://vunglep.blogspot.com Thiết kế trang: Tây Nguyên Xanh. 
Convert by TÂY NGUYÊN XANH. Hạt VỪNG LÉP.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Khi sử dụng tiếng Việt, bạn cần viết tiếng Việt có dấu, ngôn từ dung dị mà lại không dung tục. Có thể đồng ý hay không đồng ý, nhưng hãy đưa chứng lí và cảm tưởng thực sự của bạn.

LƯU Ý: Blog đặt ở chế độ mở, không kiểm duyệt bình luận. Nếu nhỡ tay, cũng có thể tự xóa để viết lại. Nhưng những bình luận cảm tính, lạc đề, trái thuần phong mĩ tục, thì sẽ bị loại khỏi blog và ghi nhớ spam ở cuối trang.

Ghi chú (tháng 11/2016): Từ tháng 6 đến tháng 11/2016, hàng ngày có rất nhiều comment rác quảng cáo (bán hàng, rao vặt). Nên từ ngày 09/11/2016, có lúc blog sẽ đặt chế độ kiểm duyệt, để tự động loại bỏ rác.